Thái tử giá đáo

Ngu nhạc quyển chi thái tử giá đáo_chương 41

Chương 41 Thái tử quyết định [2]

“Mộ Dung Phong, tôi còn muốn!” Tần Mộc lần thứ hai giơ chén lên.

Bên này Tiêu Dật hàm súc hơn một chút, chỉ cầm đũa, ngẩng đầu lên, đôi mắt to đen nháy yên lặng nhìn về phía Mộ Dung Phong.

Có lẽ là ban ngày chơi quá mệt mỏi, hai đứa nhỏ ăn cơm chiều đều ăn được không ít, Tần Mộc liên tục ăn ba chén còn không chịu đũa xuống, Mộ Dung Phong đứng lên múc hai chén canh cho bọn nhỏ:“Đã ăn ba chén, ăn nữa bụng sẽ khó chịu, uống chút canh đi.”

Đa Nạp nấu canh xương bí đao bo bo, bên trong còn bỏ thêm cẩu kỷ cùng táo đỏ, nấu thật sự không tệ, Tần Mộc lập tức gấp một khối sườn gặm, mà miệng nhỏ nhắn của Tiêu Dật còn đang cắn táo đỏ.

Lại uống thêm hai chén canh, lúc này bọn nhỏ mới ưỡn cái bụng tròn trị xuống bàn ăn.

“Tiểu thiếu gia, thái tử, hôm nay chơi cả ngày, buổi tối cũng không thể chơi game xem anime, phải đến thư phòng học tập hai giờ.”

Tần Mộc lập tức nhếch khóe miệng, vẻ mặt không vui, nó còn muốn cùng Tiêu Dật cùng nhau chơi xe lửa! Lúc sáng đã nói với Tiêu Dật rồi!

Tiêu Dật gật gật đầu:“Cũng được, vài ngày rồi ta cũng chưa luyện chữ, vậy đến thư phòng.”

Nghe Tiêu Dật nói như vậy, Tần Mộc lập tức không có ý kiến, lôi kéo đi lên trên lầu Tiêu Dật:“Tiểu dật, em dạy anh Tam Tự kinh tiếp đi.”

“Buổi tối không nên học bài, ngươi cũng theo ta luyện chữ.”

“Được.”

Tiếng bước chân xoạch xoạch dần dần biến mất ở phía cầu thang. Đa Nạp mỉm cười thu hồi ánh mắt, xoay người đi ngoài cửa, chuẩn bị đi đón vài vị lão sư phụ, thân phận của tiểu Thái Tử tuy đã rõ tám chín phần, nhưng tóm lại vẫn phải cần xác nhận một chút.

Mộ Dung Phong thay bọn nhỏ mở cửa thư phòng, mở đèn, đi tới bên cạnh bàn bắt đầu mài mực, hắn cũng muốn nhìn xem chữ của tiểu Thái Tử là dạng gì.

Tiêu Dật leo lên trên ghế, hai tay vuốt giấy Tuyên Thành, dùng cái chặn giấy đè lên, lúc này mới giơ tay lấy bút lông trên giá bút, từ trên cao nhìn xuống Tần Mộc:“Tần Mộc, ngươi nhìn xem ta viết như thế nào trước, rồi ngươi mới tới viết.” Thấy ánh mắt Tần Mộc sáng lên gật đầu, trong lòng thực vừa lòng, thấm mực nước, còn thật sự nghiêm túc bắt đầu viết chữ.

Mộ Dung Phong nhìn Tiêu Dật trong chớp mắt như là thay đổi thành một người khác, khuôn mặt bình tĩnh hài hòa, giống như trong trời đất chỉ có một cây bút này, tay nhỏ bé nắm cán bút, vững vàng hạ xuống, sau khi hạ bút, động tác trôi chảy quyết đoán, không có chút do dự, Mộ Dung Phong không khỏi ngưng thở, ánh mắt nhìn theo đầu bút lông kia.

Tiêu Dật một hơi viết xong hai hàng chữ, lúc này mới thu bút, cẩn thận nhìn nhìn chữ mình viết, vừa lòng mà gật gật đầu, cũng không tệ lắm.

Tần Mộc đứng một bên đã sớm trợn tròn mắt, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Dật mang theo sùng bái nóng bỏng:“Tiểu Dật, em quá lợi hại !!!”

Tiêu Dật nâng cằm, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy đắc ý: “Đương nhiên, ngay cả hoàng gia gia cũng khen bản thái tử viết tốt!”

“Chữ của Thái tử quả thật viết tốt lắm.” Mộ Dung Phong cũng nhịn không được khen thưởng một câu, Tiêu Dật viết Khải thư này, tất nhiên không thể so với chuyên gia, nhưng mà từ một đứa nhỏ bốn năm tuổi viết ra, đó là phi thường không dễ, phải biết rằng, phụ thân đại nhân của Mộ Dung Phong, tổng quản đại nhân Tần gia, viết vài thập niên, cũng không hơn cái này bao nhiêu.

Tần Mộc nhìn Tiêu Dật viết chữ, vừa vặn nó đều biết: Tiêu An Dương, tự Hoài Dật; Tần Mộc.

“Đây là tên của em sao?” Tần Mộc nghiêng đầu hỏi.

Tiêu Dật gật gật đầu, ra vẻ người lớn dạy:“Ngươi phải dựa theo những chữ này học thật tốt, tên nhất định phải viết tốt.”

Tần Mộc dùng sức mà gật đầu:“Anh nhất định sẽ viết tốt!”

Tiêu Dật nghĩ nghĩ, quay đầu nói với Mộ Dung Phong,“Mộ Dung quản gia, làm phiền anh đi chuẩn bị hai cái bàn học, cái này rất cao, cũng không thích hợp để chúng tôi luyện chữ.”

Mộ Dung Phong tao nhã khom người:“Được, ngày mai tôi sẽ đi chuẩn bị.”

“Ừ, Tần Mộc, từ bây giờ trở đi, mỗi ngày ngươi phải luyện chữ hai canh giờ, ta sẽ cùng luyện với ngươi.”

Tần Mộc vừa nghe được phải luyện chữ hai tiếng, không khỏi có chút do dự, vậy không phải tay sẽ rất đau sao? Nhưng mà Tiêu Dật cũng nói sẽ cùng nó luyện, nhất thời lại có dũng khí, nó lớn hơn Tiêu Dật, tất nhiên phải lợi hại hơn Tiêu Dật mới được!

“Được, chúng ta cùng nhau luyện.” Tần Mộc lớn tiếng đồng ý.

Rất nhiều năm sau, trong lượng fans đông đảo của Tần Mộc cùng Tiêu Dật, có một phần nhỏ là các người già trong hiệp hội thư pháp, chuyện này trong toàn bộ lịch sử giải trí Trung Quốc, cũng chưa từng có .

Mộ Dung Phong đẩy gọng kính mắt, thầm nghĩ, nếu mấy người lão gia biết tiểu thiếu gia tính về sau mỗi ngày đều luyện chữ hai giờ, chắc là sẽ vui đến ngất xỉu đi.

Bởi vì chỉ có một cái bàn, cho nên đêm nay, Tiêu Dật để cho Tần Mộc luyện chữ, mà mình, vẫn đang đọc sách Mộ Dung Phong chuẩn bị cho nó.

Mà trong phòng nhỏ dưới lầu, vài vị chuyên gia đồ cổ Tần gia lão gia tử mời đến, giờ phút này đang vây quanh mấy thứ của Tiêu Dật, đã kích động đến sắp ngất xỉu. Đa Nạp nhìn phản ứng của vài vị lão tiên sinh, trong lòng đã muốn rõ ràng, xem ra đứa nhỏ kia thật sự là tiểu Thái Tử, cơ duyên xảo hợp xuyên đến nơi này.

Đa Nạp nhịn không được nghĩ, trước đó mình cũng trọng sinh lại thời đại này, mà cũng không biết vì sao đứa nhỏ này lại xuyên đến đây, này có lẽ là “duyên phận” mà người Trung Quốc thường nói?

Lúc này, Mộ Dung Phong đi đến, Đa Nạp nhìn hắn, trong lòng một mảnh mềm mại, đời trước bỏ qua người này, thẳng đến khi sắp chết, mới hiểu được thì ra đã sớm yêu. Kiếp này, dù như thế nào, hắn cũng không sẽ không buông tay nam nhân này.

Lúc tiễn vài vị lão tiên sinh đi, tuy rằng lão gia tử nhất định đã dặn dò, nhưng mà Mộ Dung Phong vẫn nói vài câu:“Chuyện của Tiểu Thái Tử còn thỉnh các vị tiền bối không cần nhắc lại, chúng ta không hy vọng đứa nhỏ nhỏ như vậy bị bắt đi làm nghiên cứu thực nghiệm.”

Vài vị lão tiên sinh lập tức đồng ý :“Đây là tất nhiên!”

Có một vị lão tiên sinh đi cuối, kéo Mộ Dung Phong lại, tiến đến bên tai hắn, hạ giọng nói:“Mấy ngày hôm trước tôi cũng thấy qua quần áo cùng phối sức cùng loại, chẳng qua kiện y phục kia cũng không phải long bào, nhưng mà hoa văn cùng bộ y phục này mười phần giống nhau, cậu cũng biết đó khi thêu tay, thủ pháp của các sư phụ đều có chút khác nhau, nó cũng có vài phối sức, hoa văn giống với những thứ của tiểu Thái Tử, có thể là được ban cho. Nhưng mà, đó cũng chỉ là cá nhân tôi suy đoán, cũng không chắc chắn.”

Mộ Dung Phong cúi đầu:“Đa tạ Đường tiền bối chỉ điểm, không biết tiền bối nhìn thấy ở đâu?”

Trên mặt lão tiên sinh có chút do dự, nhưng cũng không do dự lâu lắm:“Là Từ gia Giang Nam.” Nói xong, giương mắt nhìn Mộ Dung Phong, thấy hắn cũng không có lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, không khỏi thầm cảm thấy chính mình buồn cười, tuy rằng Tần gia ở phương diện khác không thể so với Từ gia, nhưng mà cũng không kém hơn bao nhiêu. Nói tiếp,“Lúc ấy tôi trùng hợp đến làm khách, nhìn thấy trưởng tôn nhà bọn họ dẫn theo đứa nhỏ cả người bị thương trở về, cho nên liền nhìn nhiều vài lần, đứa nhỏ kia có mười tuổi, tóc cũng rất dài, nhìn trang phục, như là hộ vệ, sau đó đương gia Từ gia cho tôi xem y phục cùng phối sức của đứa nhỏ kia, tương tự những thứ nhìn thấy hôm nay.”

“Cám ơn Đường tiền bối.”

Lão tiên sinh lắc đầu, vỗ vỗ bả vai Mộ Dung Phong:“Vốn dĩ những lời này tôi không thể nói, nhưng mà nhìn thấy những thứ này, cho nên mới nói với cậu.”

“Đường tiền bối yên tâm, bên phía Từ gia, chúng tôi cũng sẽ không tùy tiện đi liên hệ .”

Lão tiên sinh khen ngợi nhìn Mộ Dung Phong:“Tần lão gia tử thường xuyên nhắc tới cậu, nói cậu là trò giỏi hơn thầy, quả thật là như thế.”

“Đường tiền bối quá khen.”

Tiễn bước vài vị lão tiên sinh, Mộ Dung Phong trở lại phòng nhỏ nhìn Đa Nạp mang bao tay, cẩn thận đem y phục cùng phối sức để trở lại cái hộp nhỏ: “Tiểu Phong, em tính làm sao bây giờ?”

Mộ Dung Phong đi qua, dùng vải bông nhẹ nhàng lau chùi tro bụi trên đai lưng, nghe được câu hỏi của Đa Nạp, thản nhiên mở miệng:“Thuyết phục lão gia thu dưỡng nó.”

Đa Nạp không chút nào ngoài ý muốn:“Cần anh hỗ trợ không?”

Động tác của Mộ Dung Phong ngừng lại, nhớ tới lời nói của phụ thân đêm đó, giọng nói nhất thời lạnh một ít:“Không cần, đây là chuyện của tôi.”

“Được rồi, anh đi chiếu cố bọn nhỏ ngủ.”

Lúc Đa Nạp đi vào thư phòng, hai đứa nhỏ thế mà đều đang ngủ, Tần Mộc tựa vào bàn học, nước miếng thấm ước một mảnh giấy Tuyên Thành, tay phải còn nắm chặt bút lông, may mà chóp mũi không dính mực. Bên kia, Tiêu Dật tựa vào trên ghế, đầu lệch qua một bên, sách trong tay đặt tại đầu gối, lung lay sắp đổ, mắt thấy sẽ rớt xuống thảm, nhiều nạp vài bước vượt qua, cánh tay dài duỗi ra, cầm lấy quyển sách kia, nhẹ nhàng đặt ở một bên, trong lòng bất giác buồn cười.

Nhìn nhìn tư thế hai đứa nhỏ, Đa Nạp quyết định giải quyết Tiêu Dật trước, cẩn thận ôm nó vào trong lòng, đưa đến trên giường trong phòng ngủ bên cạnh, lúc này mới thuận tay cầm khăn lông ướt đến giải quyết Tần Mộc. Ép buộc một hồi lâu, Đa Nạp đứng ở bên giường, nhìn hai đứa nhỏ vù vù ngủ, mặt bánh bao mềm mềm làm cho hắn nhịn không được cũng vươn tay, nhẹ nhàng nhéo nhéo, cảm giác thật không tệ, khó trách Mộ Dung Phong thích như vậy.

Trong phòng, Mộ Dung Phong lần thứ hai điện thoại cho lão gia.

“a lô.” Giọng nói già nua bên kia điện thoại rất có tinh thần.

“Lão gia, là tôi. Đứa nhỏ kia là thái tử, gọi Tiêu An Dương, tự Hoài Dật, từ một nước không biết tên ở cổ đại xuyên qua. Lúc nãy vài vị lão tiên sinh đã xem qua những thứ của nó, xác định là đồ cổ thật, nhưng mà nói không được triều đại, hình như không có ghi trong lịch sử.”

“Ừ. Ly kỳ như thế.”

Nghe được giọng nói thoáng kéo dài đầu bên kia điện thoại, Mộ Dung Phong đoán vẻ mặt của Tần lão gia tử hiện tại, hít một hơi thật sâu, sau đó lại mở miệng:“Tôi muốn xin lão gia thu dưỡng nó.”

“a?”

“Tiểu thiếu gia thực thích nó, tiểu thiếu gia ở tuổi này, là thực khát vọng có thể có bạn cùng nhau đùa, từ sau khi nó đến đây, tiểu thiếu gia ngoan hơn rất nhiều, cũng rõ ràng vui vẻ hơn, hơn nữa, cũng đồng ý học tập , mới lúc nãy, tiểu thiếu gia còn tính mỗi ngày luyện chữ 2 giờ.”

“Ha ha, đứa nhỏ kia vậy mà cũng có lúc ngoan như vậy.” Trong giọng nói tràn đầy cưng chiều, Mộ Dung Phong nhếch khóe miệng một cái, hắn làm được rồi, không ngờ, giọng nói đầu kia điện thoại đột nhiên vòng vo,“Nếu tiểu Mộc muốn có bạn như vậy, có thể tìm cho nó một đám trẻ cùng nhau chơi đùa. Tiểu Thái tử cổ đại, cũng không thích hợp cho tiểu Mộc làm bạn chơi đùa.”

Mộ Dung Phong vô thức đẩy gọng kính mắt:“Tôi cảm thấy chắc là thích hợp , tiểu thiếu gia thiên tính thông minh, bây giờ gặp được đứa nhỏ cũng thông minh như vậy, có thể kích thích tâm hiếu thắng của nó, này có lẽ là chuyện tốt.”

“Đứa nhỏ mới bốn năm tuổi mà thông minh như vậy, không hẳn là một chuyện tốt.”

Mộ Dung Phong im lặng một lát, mới từ từ mở miệng:“Lão gia là lo lắng tương lai tiểu thiếu gia không chịu nổi nó sao?”

Tần lão gia tử đầu kia điện thoại ôm microphone, cười ha ha:“Anh xem, con anh thế mà dám dùng phép khích tướng với tôi! Năm đó anh cũng không can đảm này, ha ha ha!”

“Lão gia, này không phải can đảm, phép khích tướng dùng với tiểu thiếu gia mới có hiệu quả, đối với người anh minh như ngài tất nhiên là không có hiệu quả, nó đây là uổng công vô ích.”

Tần lão gia tử ha ha cười, buông microphone ra:“Tiểu Phong, con hẳn là biết ta cũng không có xếp tiểu Mộc vào danh sách người thừa kế, nó có bao nhiêu quyết đoán ta cũng không để ý, ta chỉ để ý nó có thể có cuộc sống bình an hạnh phúc hay không, tiểu Thái Tử thiên tính thông minh, tính cách thật mạnh, khó bảo toàn tương lai sẽ không lợi dụng tiểu Mộc, nếu con là ta, con sẽ làm như thế nào?”

Tâm Mộ Dung Phong dần dần trầm xuống, hắn thầm nghĩ dựa vào việc Tần lão gia tử yêu thích Tần Mộc sẽ thành công, lại không nghĩ tới, Tần lão gia tử hoàn toàn có thể bởi vì quá mức yêu thích Tần Mộc, mà loại bỏ hết thảy mọi uy hiếp tiềm ẩn bên người nó? Tiêu Dật tuy nhỏ, nhưng mà người có mắt liền có thể nhìn ra tương lai nó chắc chắn sẽ thành châu báu. Một người như vậy, ai sẽ an tâm để nó ở bên người cháu trai yêu thích của mình?

Đầu kia điện thoại Tần lão gia tử cũng không có mở miệng, hai bên đều yên lặng, Mộ Dung Phong nhớ tới đêm đó trò chuyện với phụ thân, trong lòng sáng lên:“Tôi vẫn hy vọng lão gia có thể thu dưỡng nó.”

“Vì sao?”

Mộ Dung Phong nghe được trong giọng nói kia hình như lộ ra một chút hứng, cũng không có dấu hiệu tức giận, hắn nhẹ nhàng thở ra:“Nó chỉ là một đứa nhỏ bốn năm tuổi, lẻ loi một mình đi vào thế giới này, nếu lão gia không thu dưỡng nó, với tính cách quật cường của nó, tất nhiên sẽ ăn đau khổ, có lẽ sống không được bao lâu. Không chỉ tiểu thiếu gia thích đứa nhỏ này, tôi cũng thực thích nó, cho nên thỉnh cầu lão gia có thể thu dưỡng nó, nếu tương lai nó làm ra chuyện gì thương tổn tiểu thiếu gia thương tổn Tần gia, tôi sẽ tự tay giết nó.”

Hồi lâu sau, đầu kia điện thoại mới có tiếng nói:“Để ta suy nghĩ một chút.”

“Được, lão gia.”

Tần lão gia tử cúp điện thoại, ngón tay không nhanh không chậm mà gõ lên microphone:”Thật ra Tiểu Phong hoàn toàn có thể để cho tiểu Mộc đến nói với tôi chuyện này.”

“Nếu nó làm như vậy , tôi sẽ lập tức đuổi nó đi. Thân là quản gia Tần gia, như thế nào có thể làm ra loại chuyện lợi dụng chủ nhân!” Tổng quản đại nhân có xu thế xù lông.

“Vậy nó cũng có thể để Đa Nạp hoặc là anh tới nói. Nó thật sự không thích hợp đàm luận vấn đề này với tôi.”

Tổng quản đại nhân hơi hơi cúi đầu:“Lúc trước nó có đi tìm tôi, tôi dạy dỗ nó, lại kích nó vài câu, nó mới tự mình nói ra. Đứa nhỏ này, không có chút tự giác của quản gia.”

“Ha ha, tôi lại thấy cũng không tệ, anh không thấy tiểu Mộc rất nghe lời nó sao? Đối với những người khác trong nhà cũng rất thoải mái, chỉ có đối tôi thực cẩn thận, có thể là lần đó tôi quá độc ác làm nó sợ.”

Mộ Dung Phong cúp điện thoại, lúc này mới phát hiện áo sơ mi tơ tằm trên người đã ướt một khoảng lớn, Mộ Dung Phong ngồi ở trên ghế trong chốc lát, lẳng lặng nhớ lại cuộc điện thoại vừa rồi, Tần lão gia tử có lẽ không có tức giận, ngài ấy nói phải suy nghĩ, bình thường đều biểu thị trong lòng cơ bản đã ngầm đồng ý. Bây giờ, hẳn là nên liên hệ với những người khác, để cho lão gia tử gặp Tiêu Dật mới được, Mộ Dung Phong cảm thấy Tiêu Dật hẳn là thực hợp khẩu vị lão gia tử.

Đa Nạp ở ngoài cửa lưỡng lự thật lâu, cuối cùng vẫn là không có đi quấy rầy, hắn vẫn luôn biết Mộ Dung Phong quá mức cẩn thận, lúc này vừa gọi điện thoại cho Tần lão gia tử xong, trong lòng nhất định có chút loạn, có lẽ nên cho hắn yên lặng suy nghĩ mới tốt. Lại lưu luyến nhìn vài lần, Đa Nạp lúc này mới xoay người đi.

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Dật ăn điểm tâm xong, tuyên bố quyết định của mình:“Tôi quyết định đáp ứng Trần đại thúc diễn bộ phim này, nhưng mà, tôi muốn nói điều kiện với hắn, Mộ Dung quản gia, hy vọng anh có thể giúp đỡ tôi.”

Tần Mộc lập tức chỉ vào Mộ Dung Phong:“Mộ Dung Phong, anh nhất định phải giúp tiểu Dật thật tốt!”

“Tôi thực vinh hạnh.”

Không có được Tiêu Dật lựa chọn Đa Nạp cảm thấy thực bi thương, chẳng lẽ nhìn hắn không đáng tin cậy hơn Mộ Dung Phong chút nào sao?

Một giờ sau, Trần Minh vui vẻ ngồi đối diện hai đứa nhỏ:“Tiêu Dật, em đồng ý diễn tiểu Thái Tử ?”

Tiêu Dật mím môi, đáy mắt hiện lên một tia kiên quyết:“Đúng vậy.” Sau đó, liếc mặt nhìn Mộ Dung Phong một cái, Mộ Dung Phong lập tức hiểu ý, đem một phần hợp đồng đưa tới tay Trần Minh.

Tiêu Dật nâng nâng cằm:“Chúng ta nói chuyện thù lao trước, không cần đưa tôi nhân dân tệ, tôi muốn hoàng kim.”

“Đúng, muốn hoàng kim, từ giờ trở đi, thù lao của tôi cũng muốn hoàng kim!” Tần Mộc rõ ràng biểu đạt ý nguyện muốn đứng cùng chiến tuyến với Tiêu Dật.

Trần đại đạo diễn trợn tròn mắt.

… Tiểu kịch trường phân cách tuyến…

Sau rất nhiều năm, Trần đại đạo diễn thường xuyên sẽ nhận được điện thoại của đồng nghiệp.

“Vì sao thù lao của Tiêu Dật cùng Tần Mộc đều phải dùng vàng để trả?”

Trần đại đạo diễn nhớ năm đó, bình tĩnh trả lời:“Bởi vì tiền thông dụng ở cổ đại là vàng bạc.”

“……” Cho nên, nên cảm thấy may mắn hai vị tổ tông muốn không phải bạc mà là vàng sao?

—————

Canh xương bí đao bo bo: ed2ab75cab5102b4e0d69f8ce1d9da16

10 thoughts on “Ngu nhạc quyển chi thái tử giá đáo_chương 41

  1. Ko ngờ nhờ em Dật mà em Mộc thu phục được 1 lớp người già =))))))))))))))
    Anh Nạp nha, sống lại biết hối tiếc rồi thì phải đối xử vs ngta tốt hơn đó XD ~~~
    Á đờ, cát-xê phải trả bằng vàng =..= vãi nỗi =)))))))))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s