Thái tử giá đáo

Ngu nhạc quyển chi thái tử giá đáo_129

Chương 129: Nguy cơ

Thời gian từng phút giây trôi qua, Tiêu Dật vẫn lẳng lặng ngồi trong phòng nghỉ, cúi đầu, vẻ mặt thản nhiên, không có biểu cảm gì. Mộ Dung Phong yên lặng đứng ở bên cạnh, hắn biết trong lòng Tiêu Dật cũng không an ổn, từ lúc cậu gọi 110 đến giờ vẫn luôn do dự, nhưng mà lần này, Mộ Dung Phong cũng không tính mở miệng.

Tiêu Dật biết chuyện mình làm vô cùng chính xác , nếu đây là cạm bẫy của Nhiêu Thiến cùng người khác tạo ra, cậu sẽ nhẹ nhàng khéo léo mà vượt qua, nếu đây là sự thật, Nhiêu Thiến là một người trưởng thành, nếu chị ta lựa chọn dính vào bọn cho vay nặng lãi, nên đoán được là sẽ có hậu quả ngày hôm nay.

Hai trăm vạn đối với cậu cũng không đáng gì, nhưng cậu cũng không có thể đưa số tiền này ra, nếu lấy ra, con đường trong giới giải trí của cậu xem như chấm dứt, cho dù nhân khí cao tới đâu, nếu như có quan hệ với bọn cho vai nặng lãi, lúc đó một trăm cái miệng cũng không giải thích được, huống chi sau lưng Nhiêu Thiến còn có nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy.

Nghĩ là nghĩ như thế, nhưng cuối cùng lý trí không thắng được tình cảm, dù sao Nhiêu Thiến chỉ là một người phụ nữ, bọn cho vay nặng lãi có lẽ sẽ không làm chị ta bị thương, nhưng vì có thể đòi lại được tiền, vẫn có thể làm ra không ít chuyện xúc phạm chị ta, ví dụ như thật sự đưa chị ta đi đóng loại phim đó.

Trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ, nhưng mà Mộ Dung Phong bên cạnh một chút động tĩnh cũng không có, cậu mím môi, cuối cùng ngẩng đầu:“Mộ Dung quản gia, anh sắp xếp vài người đi qua nhìn xem.”

Mộ Dung Phong thở dài trong lòng, Tiêu Dật quả nhiên vẫn mềm lòng , hắn hơi hơi cúi thấp người, nhưng không đồng ý như bình thường :“Đi qua xem rồi sao?”

Sao? Đúng vậy, nhìn xem xong rồi làm sao bây giờ? Ví dụ như nếu là thật , tạm thời đem người cứu ra? Hay là giúp chị ta trả tiền? Lại quay trở về vấn đề ban đầu.

Thật rõ ràng đây chính là cạm bẫy, cạm bẫy nhằm vào cậu, không lý nào biết rõ đó là cạm bẫy còn bước vào. Nghĩ nghĩ, Tiêu Dật mím môi, thả lỏng vai, nhàn nhạt nói:“Không cần đi, nếu có chuyện gì, cảnh sát sẽ xử lý .”

Lúc này, chuông di động của Tiêu Dật lại vang , cậu nhanh chóng lấy ra xem, là Tần Mộc gọi, trong lòng cậu xuất hiện cảm xúc phức tạp, nhận điện thoại.

“Tiểu Dật, cái cô Tạ Giai Giai kia thế mà lại mang thai ! Vừa kiểm tra mới hơn hai tháng!”

Khóe miệng Tiêu Dật cong cong:“Đứa nhỏ là của anh?”

“Làm sao có thể!” Giọng Tần Mộc cao hơn rất nhiều.

“Vậy nói với tôi làm gì?”

“Nếu Tạ Giai Giai không nhận, chuyện này nhất định kéo đến trên đầu anh, anh sợ em tức giận.”

Tiêu Dật vốn định nói không quan tâm, lại đột nhiên nghĩ đến chuyện của Nhiêu Thiến lúc nãy, trong lòng thoáng nặng nề, lập tức nói với Tần Mộc, cuối cùng mới nói:“Một thiếu nữ chưa lập gia đình đột nhiên lộ ra tin tức mang thai, khả năng Tạ Giai Giai ra mặt rất thấp.”

Nghe Tiêu Dật nói xong, Tần Mộc hừ lạnh trong lòng một tiếng, thầm nghĩ lần này Lục Hiểu Minh cùng Uông Hải chơi thật lớn! Nhưng mà, muốn dùng những thủ đoạn hạng ba này kéo hắn cùng Tiêu Dật xuống nước, thật sự là quá coi thường bọn họ . Hừ xong lại nghĩ đến Nhiêu Thiến, trong lòng không khỏi lo lắng cho Tiêu Dật, Tiêu Dật mặt lãnh tâm mềm, tuy làm như vậy , nhưng trong lòng tất nhiên sẽ cảm thấy áy náy. Vì thế nói:“Tiểu Dật, hôm nay em làm đúng, chuyện của Nhiêu Thiến, trừ bỏ báo cảnh sát, em làm gì cũng sẽ để nhược điểm đến tay bọn họ, không làm gì bọn họ sẽ nói em lạnh lùng, lấy tiền đi cứu người bọn họ sẽ nói em có quan hệ thân mật với Nhiêu Thiến, đào sâu hơn, còn có thể nói em có quan hệ với bọn cho vay nặng lãi, cuối cùng hít thuốc phiện đánh bài đều sẽ tính lên đầu em.”

Nghe xong lời này, Tiêu Dật nhịn không được gật đầu, bất an trong lòng lập tức vơi đi không ít, càng thêm tin tưởng vững chắc quyết định của mình là đúng .

Chuyện xảy ra tiếp theo chứng minh suy đoán của bọn họ, xế chiều cùng hôm Tạ Giai Giai vào bệnh viện, tin tức cũng đã nhanh chóng truyền ra ngoài, các phóng viên giống như đã hẹn nhau đồng loạt vào bệnh viện, Tần Mộc cùng Tiêu Dật đoán rằng Tạ Giai Giai sẽ ngậm miệng không đáp, lại không dự đoán được cô ta đã mở miệng, lần mở miệng này, liền đẩy Tần Mộc ra đầu gió, bởi vì cô nói, đứa nhỏ là của Tần Mộc .

“Thế mà dám nói đứa nhỏ là của tôi, nốt ruồi trên người tôi chỗ nào cô ta còn không biết thế mà lại có mặt mũi nói đứa nhỏ là của tôi!!!” Tần Mộc nhận được tin thiếu chút nữa bùng nổ, người phụ nữ này quả thật là không biết liêm sỉ,“Tôi không tin loại chuyện ma quỷ này sẽ có người tin, cùng lắm thì xét nghiệm, hiện nay không phải sinh con ra rồi mới có thể làm.”

Đa Nạp lắc đầu:“Lúc này không đơn giản như vậy, xét nghiệm trong lúc mang thai rất nguy hiểm, nếu vỡ nước ối, sẽ có ảnh hưởng rất lớn với thai nhi. Một khi em ra yêu cầu này, cho dù cuối cùng kiểm tra được đứa nhỏ không phải của em, fan của em sẽ cảm thấy em rất lạnh lùng, đối xử tử tế với trẻ em là thiên tính của nhân loại. Hơn nữa, Tạ Giai Giai hoàn toàn có thể từ chối đề nghị này của em, nếu cô ta yêu cầu chờ đứa nhỏ sinh ra mới xét nghiệm, em cũng không thể khăng khăng yêu cầu .”

“Chờ đứa nhỏ sinh ra cũng mấy tháng, trong mấy tháng, cô ta sẽ thay đổi hướng gió của chuyện này, đến lúc đó, mọi người cũng không chú ý đến đứa nhỏ đó là của ai.” Trong lòng biết Đa Nạp nói có lý, Tần Mộc cáu kỉnh vò tóc, quả nhiên lúc trước hắn nên tỏ thái độ với Lục Hiểu Minh! Xoa xoa cái đầu thành ổ gà, Tần Mộc bỗng nhiên đứng dậy:“Tôi đi tìm tiểu Dật. Tạ Giai Giai có thể trợn mắt nói nói dối, tôi cũng có thể trốn tránh không nhìn, cùng lắm thì tôi chơi trò mất tích, chờ qua nửa năm này, xét nghiệm xong, xem cô ta còn có thể làm gì.”

Đa Nạp ngăn trước mặt hắn, trầm giọng nói:“Bây giờ em không thể đi tìm Dật thiếu gia.”

Tần Mộc nhướng mi:“Vì sao?”

Khóe miệng Đa Nạp giật giật, hình như có chút do dự, cuối cùng vẫn nói:“Máy tính của Tiểu tiểu thư bị người động vào, ảnh chụp cùng video thân mật khắng khít của em cùng Dật thiếu gia cũng rơi vào trong tay người khác.” Thật ra không chỉ Tần Mộc cùng Tiêu Dật, hắn cùng Mộ Dung Phong cũng bị chụp không ít, nghĩ vậy, Đa Nạp nhịn không được cười khổ, ảnh này nếu như rơi vào tay gia tộc của hắn, vấn đề này thật sự rất lớn.

Tần Mộc ngây ngẩn cả người, trong máy tình của Tần Hiểu có thứ gì, hắn đều biết, từ sau khi biến thành hủ nữ, cô cưỡng dụ dỗ từ chỗ Mộ Dung Phong cùng Đa Nạp lấy được không ít ảnh của hắn cùng Tiêu Dật ảnh chụp, thậm chí ngay cả ảnh lúc nhỏ cùng nhau ngủ cũng không tha, còn có không ít ảnh hôn môi, nếu bị phát tán ra ngoài, hắn cùng Tiêu Dật có lẽ khó sống yên trong giới giải trí . Nhóm fan rất khoan dung , nhưng bọn họ cũng rất tàn nhẫn , tình nhân trong mộng của bọn họ có thể có scandal với vô số người, có thể mờ ám với người cùng giới, nhưng khi phần mờ ám này biến thành sự thật, bọn họ sẽ trở mặt vô tình. Nhớ ngày đó, bao nhiêu người yy Bạch Ức Hàn, trong đó đủ loại yy hắn cùng Tần Thái Nhiên, mà khi tình cảm của bọn họ bị phát hiện sau đó được đương sự chứng thật, phần yy này liền biến thành chửi rủa. Chính mắt nhìn thấy Bạch Ức Hàn cùng Tần Thái Nhiên bị ép buộc rời khỏi giới giải trí, trong lòng Tần Mộc cùng Tiêu Dật đã buồn bực một thời gian. Nay đã đến lượt bọn họ ?

Do dự một lát, Tần Mộc quyết đoán đứng dậy:“Chuẩn bị xe, tôi đi tìm Tiêu Dật.” Vừa nói, vừa chạy lên lầu, tính đổi quần áo liền xuất phát.

Đa Nạp do dự:“Nhưng mà……”

“Từ lúc tôi bắt đầu thích Tiêu Dật, tôi đã không để ý cái nhìn của người khác, nhưng tôi biết tiểu Dật sẽ để ý, dù xảy ra chuyện gì, tôi phải ở bên cạnh em ấy. Huống chi, trong máy tính của chị Hiểu không phải chỉ có ảnh chụp của tôi cùng tiểu Dật, chẳng lẽ anh tính để cho một mình hắn đối mặt với loại trách mắng này sao?”

“Được, tôi chuẩn bị chút thức ăn, nửa giờ sau xuất phát.”

Ngay lúc xe Tần Mộc chạy như bay trên đường cao tốc, Tiêu Dật cũng nhận được điện thoại của Tần Hiểu, Tần Hiểu thực tự trách, đã tra ra được người động vào máy tính của cô, chẳng qua, nhìn thấy tên người nọ cô đã có chút nói không nên lời, thế mà lại là em trai Tần Phong của cô, chuyện này ngay cả Tần Phong cũng không thể nói rõ, chỉ có thể xác định, vài thứ đó, đều vào trong tay Tiếu gia, Tiếu gia cùng Tần gia đã tranh đấu ba đời, những thứ này bị bọn họ lấy được, không khác gì bị Uông Hải lấy được. Lúc Tiêu Dật vừa nghe xong đầu óc cũng có chút trống rỗng, sau đó liền nhớ tới chuyện giới giải trí trào dâng sóng to gió lớn khi tình cảm của Tần Thái Nhiên cùng Bạch Ức Hàn bị phát hiện, cuối cùng lấy lại tinh thần, lại an ủi Tần Hiểu, sau khi tắt điện thoại, Tiêu Dật cầm di động ngồi ở sô pha ngẩn người.

Nghĩ đến chuyện sắp đối mặt, Tiêu Dật gần như theo bản năng gọi điện thoại cho Tần Mộc, sau khi điện thoại kết nối, lại im lặng không nói gì. Tần Mộc sửng sốt một lát, đoán được có lẽ Tiêu Dật đã biết chuyện này , lập tức nói hai chữ:“Chờ anh.”

Hai chữ kia vô cùng đơn giản nhưng không khỏi trấn an được tâm Tiêu Dật, dù bị phát hiện thì sao, cùng lắm chỉ bị nghìn người nói xấu, cùng lắm thì biến mất khỏi giới giải trí, không sao cả . Tiêu Dật yên lặng nghĩ, cơ thể cũng không tự chủ được cuộn lại. Trước đây, trong hoàng cung, không phải là tất cả mọi người đều nói xấu cậu sao? Ít ra bên người cậu còn có Tần Mộc, còn có Tiêu Thần, còn có cha nuôi là Tần Thái Nhiên, còn có rất nhiều người.

Vùi người trong sô pha, suy nghĩ lộn xộn rất nhiều, cuối cùng ngủ mất. Lúc Mộ Dung Phong vào cửa nhìn thấy cảnh này, xoay người lấy chăn đắp lên người Tiêu Dật, liền rời khỏi phòng. Đứng ở ngoài cửa phòng, Mộ Dung Phong tháo kính mắt, nhẹ nhàng xoa xoa mắt, gần đây thật sự rối loạn, vừa mới nhận được tin, Nhiêu Thiến thật sự mượn tiền bọn cho vay nặng lãi, nhưng mà người vay tiền không phải Nhiêu Thiến, mà là cậu của cô, vốn chỉ mượn 50 vạn , nhưng mà lãi cao, chớp mắt thành 200 vạn. Sau khi 110 nhận được điện thoại của Tiêu Dật, rất nhanh chóng đến khách sạn kia, bọn cho vay nặng lãi nằm mơ cũng không nghĩ rằng Tiêu Dật thật sự sẽ đi báo cảnh sát, cứ như vậy bị cảnh sát bắt được, nhưng mà lúc gần đi, tàn nhẫn hăm dọa Nhiêu Thiến. Chuyện này đã bị phóng viên bắt gặp , tin rằng ngày mai trên mặt báo sẽ rất náo nhiệt, chỉ là không biết đến lúc đó, scandal của Tần Mộc chiếm trang đầu hay là sự kiện Tiêu Dật báo cảnh sát chiếm trang đầu. Dù là loại nào,quan hệ của bọn họ đều bị phát hiện.


Tên chương tiếp theo: “Bắt đầu phản kích”

Advertisements

4 thoughts on “Ngu nhạc quyển chi thái tử giá đáo_129

  1. “Từ lúc tôi bắt đầu thích Tiêu Dật, tôi đã không để ý cái nhìn của người khác, nhưng tôi biết tiểu Dật sẽ để ý, dù xảy ra chuyện gì, tôi phải ở bên cạnh em ấy. Huống chi, trong máy tính của chị Hiểu không phải chỉ có ảnh chụp của tôi cùng tiểu Dật, chẳng lẽ anh tính để cho một mình hắn đối mặt với loại trách mắng này sao?”

    “Được, tôi chuẩn bị chút thức ăn, nửa giờ sau xuất phát.”

    => Mộc Mộc quá chuẩn công luôn (y) anh Nạp ban đầu còn suy suy nghĩ nghĩ, nghe đến Phong Phong cũng hốt đồ chạy liền :v

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s