Tiểu thần tiên

Tiểu suy thần_6

6

Chương trình học buổi sáng kết thúc rồi, đến giờ tan học.

Diệp Phi Chu đi theo dòng người về cổng trường, lo lắng mà nhớ lại chuyện xảy ra lúc sáng.

Vừa hôn xong, hai tiết đầu tiên Diệp Phi Chu thật sự không gặp chuyện xui xẻo gì, mà còn có chút may mắn đầu tiên trong đời.

Nhưng mà bắt đầu từ tiết thứ 3, vận xui của Diệp Phi Chu quay đầu trở lại —— khi cậu cùng Lục Phàm tản bộ nói chuyện trời đất ở dưới lầu, không biết là học sinh không có tư chất nào ném nửa ly trà sữa qua cửa sổ, vô cùng chính xác nện trên đầu Diệp Phi Chu, chảy đầy người.

Mà Lục Phàm chỉ cách Diệp Phi Chu có 5cm nửa giọt cũng không dính trúng…

Cực kỳ làm cho người ta tức giận!

Mạnh mẽ kéo Lục Phàm đang giơ chân nhìn cửa sổ chửi thề rời đi, Diệp Phi Chu vào nhà vệ sinh buồn bực dùng nước lạnh xối lên tóc, sau đó trở về phòng học cởi áo sơ mi nhét vào trong túi, rồi mặc áo khoác thể dục vào, kéo dây kéo lên cao, làm bộ như bên trong có quần áo.

Làm xong mọi việc chỉ còn cách giờ vào tiết cuối hai phút.

“Ây, cậu nói xem sao trà sữa không rơi trúng đầu tôi chứ? Tôi thà rằng nó trúng tôi, thật đó, hôm nay cậu khó khăn lắm với đổi vận được mà.” Lục Phàm đưa cho Diệp Phi Chu một túi khăn giấy, vẻ mặt rất là đau xót, “Cậu có nhớ chuyện tương tự vào tháng trước không, cây tiên nhân cầu trên bệ cửa sổ lầu hai bị gió thổi rơi xuống, chúng ta cũng đang sóng vai đi, nhưng lại rơi trúng cậu, may mà cây xương rồng còn không không nhiều gai, nếu không đầu của cậu đã biến thành tiên nhân cầu rồi.”

“Tôi chính là xui xẻo như vậy.” Diệp Phi Chu dùng khăn lau tóc, đôi mắt to màu hổ phách vô tội chớp chớp, giọng nói rất bình tĩnh, “Cũng không phải một ngày hai ngày.”

“Cũng đúng.” Lục Phàm tiếp tục nhớ lại, “Cậu còn nhớ buổi trưa tuần trước chúng ta cùng ăn mì không, cũng chỉ có cậu không có túi gia vị, cuối cùng mỗi người đều chia cho cậu một chút.”

Diệp Phi Chu ưu thương mà quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, cũng không quá muốn nhớ lại chuyện xui xẻo của bản thân:…

Lục Phàm: “Còn có, tuần trước nữa mấy người chúng ta cùng gọi cơm bên ngoài, chỉ có đũa của cậu là có một chiếc.”

Diệp Phi Chu:…

Lục Phàm: “Còn có, tuần trước trước nữa mấy người chúng ta cùng ăn trong căn tin, chỉ có cậu ăn trúng con gián.”

Diệp Phi Chu vẻ mặt phức tạp ngắt lời: “Cũng là cùng một nồi nấu ra.”

“Vậy cũng không chắc” Lục Phàm thành khẩn nói, “Nói không chừng là nấu chín xong mới đặc biệt bỏ vào trong bát cậu.”

Diệp Phi Chu tức giận lườm hắn một cái: “Cậu đừng nói nữa.”

“Không nói.” Lục Phàm lắc đầu một cái, “Nếu thật sự kể chuyện xui xẻo của cậu ra tôi có thể nói cả một tiết không trùng lập.”

Diệp Phi Chu không khỏi chua xót trong lòng: “Vậy tôi có thể nói cả một ngày.”

“Hay là, cậu đi tìm chùa miếu nào linh thắp hương đi?” Lục Phàm đề nghị.

Diệp Phi Chu vô lực lắc lắc đầu, không muốn nói cho bạn tốt biết năm năm trước cậu đã cùng ba mẹ đi cúng bái toàn bộ chùa miếu linh nghiệm trong nước.

Nhưng vẫn xui.

Rất muốn trở nên may mắn, cũng không cần quá may mắn, chỉ cần như người bình thường là được rồi.

Diệp Phi Chu nghĩ, áp mặt lên bàn nhìn về phương xa, đôi mắt nhạt màu phản chiếu màu mây bên ngoài cửa sổ.

Mây.

Mây bay trên trời.

Chẳng lẽ một thứ hư vô như may mắn thật sự có thể nhận bằng… cách kia sao?

“A a a phiền chết được!” Diệp Phi Chu bỗng nhiên vò vò mái tóc ướt nhẹp của mình.

Buổi trưa tan học, ra cổng trường học, Diệp Phi Chu không mấy bất ngờ khi nhìn thấy Thẩm Hành Vân đang chờ mình.

Anh dựa vào xe, hai chân thon dài thẳng tắp, cổ áo sơ mi vẫn mở ra một góc độ quyến rủ như lúc sáng, khuôn mặt đẹp trai thờ ơ cực kỳ giống làn mây bay thong thả phía chân trời.

Học sinh tan trường, dù là nam sinh hay nữ sinh ai cũng không nhịn được phải liếc mắt nhìn anh một cái.

Diệp Phi Chu từ từ đi tới, im lặng không lên tiếng, cũng không nhìn Thẩm Hành Vân, cúi đầu mở cửa lên xe.

Thẩm Hành Vân ngẩn ra, nở nụ cười, không cho cậu đóng cửa: “Thế nào, có phải đổi vận hai giờ không?”

Diệp Phi Chu làm như không nghe mà khẽ hừ một tiếng, hai gò má như sứ trắng từ từ đỏ lên.

Thẩm Hành Vân kề sát, thấp giọng nói: “Có muốn thêm hai giờ không?”

“Không.” Diệp Phi Chu cấp tốc che miệng, cau mày nói, “Tôi còn có việc không hiểu rõ.”

“Được.” Lần này Thẩm Hành Vân không có ép buộc cậu, khóe môi nở một nụ cười xấu xa, “Ca ca dẫn em đi ăn trưa trước.”

Tim Diệp Phi Chu khẽ run lên, đảo mắt liếc nhìn anh một cái.

Hai người đến một nhà hàng thức ăn nhanh kiểu Tây gần trường học, khách hàng phần lớn đều là học sinh, phong cách trang trí nhẹ nhàng đáng yêu, nữ nhân viên đưa thực đơn cho hai người.

Diệp Phi Chu nhìn thực đơn, thuận miệng chọn nón: “Tôi muốn một phần hamburger sườn lợn phomat, cảm ơn.”

Nhân viên tiếp tân nói xin lỗi: “Thật ngại quá quý khách, không có sườn lợn.”

“Nhóc xui xẻo, ” Thẩm Hành Vân nâng cằm nhìn Diệp Phi Chu, khóe môi hơi nhếch lên, cười hơi thiếu đánh, “Gọi cái gì không có cái đó.”

Diệp Phi Chu lườm anh một cái, khuôn mặt tối sầm đổi món: “Vậy có hamburger tôm không?”

Nhân viên tiếp tân tiếp tục xin lỗi: “Thật ngại quá, cũng không có tôm.”

“…” Diệp Phi Chu không nói nữa, bỗng nhiên cảm thấy có một đôi chân kẹp lấy bắp chân của mình.

“Gọi lần nữa.” Thẩm Hành Vân nói, nửa người trên của anh vô cùng nghiêm túc, mà cái chân dưới bàn lại mờ ám mà từ tốn cọ qua cọ lại bắp chân của Diệp Phi Chu.

Tim Diệp Phi Chu không kiềm được mà đập loạn xạ, lắp bắp nói: “Vậy… có hamburger kiểu Ý không?”

“Cái này có.” Nhân viên tiếp tân lau mồ hôi.

“… Vậy lấy một phần, cảm ơn.” Diệp Phi Chu thật sự không biết dùng vẻ mặt thế nào để đối mặt Thẩm Hành Vân.

Thẩm Hành Vân trả thực đơn lại cho nhân viên tiếp tân, nói: “Tôi cũng vậy.”

Diệp Phi Chu:…

Nói thật đi, có phải hai người thông đồng nhau không?

“Thế nào?” Thẩm Hành Vân thu chân lại.

“Chẳng thế nào cả.” Diệp Phi Chu ngoài miệng vẫn cứ không chịu dễ dàng nhượng bộ, “Trùng hợp mà thôi.”

Thẩm Hành Vân nói: “Hay là….anh trúng năm trăm vạn cho em xem?”

“Không cần.” Diệp Phi Chu đảo mắt, từ trong túi tiền lấy điện thoại di động ra bấm bấm một chút, sau đó đưa cho Thẩm Hành Vân, nở nụ cười, khóe môi mềm mại rất đáng yêu, trông cậu có chút giảo hoạt, giống như con mèo nhỏ muốn làm chuyện xấu, “Bây giờ anh chơi cái này cho tôi xem.”

Thẩm Hành Vân cầm điện thoại xem, là game bắn zoombie đang hot, người chơi có thể thông qua việc đập trứng màu nhận vũ khí cao cấp, vũ khí từ ba sao đến năm sao, sao càng cao uy lực càng mạnh, còn có thần khí cao hơn năm sao trong truyền thuyết, nhưng có thể đập được hay không hoàn toàn là do vận may, người nào đen đủi dù đập nhiều tiền cũng không có món ba sao nào.

“Anh đập mười lần.” Đôi mắt Diệp Phi Chu kích động sáng lấp loá, “Có thể nhận được Thần khí trong truyền thuyết tôi mới tin.”

“… Thực ra em đã tin.” Thẩm Hành Vân híp mắt nhìn Diệp Phi Chu một hồi, nở nụ cười, “Là muốn anh giúp em đập ra đồ tốt.”

Mưu kế của Diệp Phi Chu bị vô tình đâm thủng: “… Vậy anh có đập không?”

“Đập chứ, ” Thẩm Hành Vân chạm ngón tay lên màn hình, gõ nhẹ, dịu dàng nói, “Nhóc xui xẻo của anh.”


Ước gì ảnh quay lầu NSTT cho tui TT^TT

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s