Tiểu thần tiên

Tiểu suy thần_5

Có bổ sung một đoạn còn thiếu của chương 4

5

Nằm trên giường nghỉ ngơi nửa ngày, sáng sớm ngày thứ hai cảm thấy bản thân cử động vẫn rất khó khăn Diệp Phi Chu liền xin giáo viên chủ nhiệm nghỉ hai ngày.

Thứ sáu thứ bảy, thêm ngày chủ nhật chính là ngày nghỉ, gộp lại là có thể nằm trên giường nghỉ ngơi ba ngày.

Giáo viên chủ nhiệm căn dặn Diệp Phi Chu nhớ đến bệnh viện xin giấy chứng nhận của bệnh viện, sau đó rất thoải mái cho nghỉ.

Dù thế nào thì thứ hai vẫn phải đi học, Diệp Phi Chu nghĩ thầm, bởi vì chỉ còn nửa tháng là tới thi học kỳ, nếu nằm trên giường một tháng vậy thì khỏi cần thi nữa.

Ăn hai miếng trái cây bảo mẫu đặt bên giường, Diệp Phi Chu nằm nghiêng ở trên giường nhịn đau đọc sách.

Xem một chút, điện thoại di động vang lên, Diệp Phi Chu cầm lên xem, là Thẩm Hành Vân gởi chat voice đến, hình như cố gắng hạ thấp giọng nói nên giọng anh vừa trầm thấp lại như đang trêu ghẹo: “Đang làm gì đó?”

Đã bỏ ý định kéo anh vào danh sách đen Diệp Phi Chu ngắn gọn mà gõ chữ trả lời: “Đọc sách.”

Thẩm Hành Vân khẽ cười nói: “Thật cố gắng, phát phúc lợi cho em.”

Khóe miệng Diệp Phi Chu giật một cái, vội vàng trả lời: “Không cần.”

Nhưng mà Thẩm Hành Vân đã cưỡng ép gửi phúc lợi đi —— là một tấm ảnh ở trần tự chụp.

Diệp Phi Chu không thể tin mở to hai mắt, vừa thầm mắng người này thật là không cần mặt mũi vừa không kìm lòng được mà nhìn chằm chằm.

Trong bức ảnh tóc Thẩm Hành Vân hơi ướt, cơ thể nhìn sơ qua có vẻ cường tráng, khuôn mặt mang ý cười, có vẻ bởi vì ánh đèn, đôi mắt sáng lên như thể bên trong là một đầm nước trong suốt, khóe môi nhếch lên, cười vô cùng hư hỏng. Dưới xương quai xanh tinh xảo là cơ ngực căng tràn mạnh mẽ, có thể nhìn thấy đầu vú màu nâu nhạt thật rõ ràng, cơ bụng góc cạnh rõ ràng, đường cong khiêu gợi kéo dài đến cuối bức ảnh…

Đợi Diệp Phi Chu tỉnh táo lại, cậu phát hiện mình đã nhìn chằm chằm bức ảnh một lúc lâu.

Thẩm Hành Vân: “Trong album của anh còn rất nhiều.”

Diệp Phi Chu xoa xoa khuôn mặt nóng lên, không có sức lực mà nhắn qua hai chữ: “Lưu manh.”

Thẩm Hành Vân trả lời: “Sao lại gọi là lưu manh, không phải anh có em cũng có sao.”

Diệp Phi Chu lạnh nhạt trả lời: “Tôi đọc sách.”

Thẩm Hành Vân sâu xa nói: “Không được, anh không thể bị em mắng oan uổng như vậy, anh muốn thật sự làm lưu manh để bù đắp.”

“…” Diệp Phi Chu nói thầm anh đã là lưu manh rồi sau đó tắt chuông điện thoại, lật màn hình xuống rồi cầm sách lên.

Buồn bực mất tập trung mà xem được hai hàng, Diệp Phi Chu ném sách sang một bên, cầm điện thoại di động yên tỉnh chọn xem album của Thẩm Hành Vân.

Toàn bộ đều là ảnh tự chụp các góc cơ ngực cơ bụng và khuôn mặt anh, hơn nữa đều là vừa chụp hôm nay, có khoảng hai mươi, ba mươi tấm, mắt cậu chỉ nhìn thấy màu da anh.

Diệp Phi Chu nhan khống đến nỗi không có thuốc nào cứu được đang mặt đỏ tim đập mà liếc nhìn, đôi mắt sáng lấp lánh, vừa nuốt ngụm nước vừa nhỏ giọng lẩm bẩm, nỗ lực thôi miên bản thân: “Mình không thích đàn ông, chỉ tùy tiện xem…”

Rất nhanh, Thẩm Hành Vân đã xem gần hết album, kéo xuống tấm ảnh cuối cùng, bất thình lình xuất hiện một hàng chữ: “Nhìn đến nghiện rồi sao, bạn Diệp Phi Chu?”

“… ! ?” Diệp Phi Chu sợ đến tay run một cái, cấp tốc vứt điện thoại di động qua một bên.

Này này này, người này thật là quá hư!

Cứ như vậy, Diệp Phi Chu nằm trên giường nghỉ ngơi ba ngày rưỡi.

Chỗ xương gãy đã không còn quá đau như lúc mới, nhưng ngồi học lâu vẫn là một vấn đề, Diệp Phi Chu cầm sổ khám bệnh theo, muốn đến trường thương lượng với giáo viên chủ nhiệm trước khi vết thương khép lại cậu chỉ học những môn quan trọng, lớp tự học buổi chiều và buổi tối cậu sẽ về nhà tự học.

Lúc Diệp Phi Chu xuống lầu, tài xế đã ngừng xe ở ven đường chờ cậu.

Mà phía sau xe cậu, là một chiếc Hummer vô cùng khí phách hết sức quen thuộc… Thẩm Hành Vân xuống xe, cầm theo một túi đồ đi về phía Diệp Phi Chu, dưới ánh mặt trời khuôn mặt anh đẹp trai đến chói mắt.

“Có chuyện gì sao?” Diệp Phi Chu không được tự nhiên mà lui về sau một bước, lý trí bảo cậu không được tiếp xúc với tên lưu manh này, nhưng ánh mắt lại không nhịn mà liếc lên mặt anh.

Đây chính là mê trai làm lu mờ suy nghĩ!

“Cái này cho em.” Thẩm Hành Vân đem đồ trong tay nhét vào tay Diệp Phi Chu.

Thứ trong tay nhẹ bỗng, Diệp Phi Chu đưa lên nhìn, là một miếng đệm lót mông…

Thẩm Hành Vân dịu dàng nói: “Anh xin ý kiến bác sĩ, tình trạng của em bây giờ ngồi ghế cứng sẽ rất đau, lót cái này sẽ thoải mái hơn rất nhiều.”

“… Cảm ơn.” Vẻ mặt Diệp Phi Chu rất phức tạp, ném miếng đệm lót vào ghế sau, “Tôi đi học, thời gian không còn sớm.”

“Hay là để anh đưa em đi.” Thẩm Hành Vân nói.

Diệp Phi Chu quyết đoán từ chối.

Thẩm Hành Vân sâu xa nói: “Nhưng mà xe nhà em bể bánh.”

Tài xế sửng sờ một chút, vội vàng đi kiểm tra, quả thật phát hiện bánh trước bên phải không biết đã xẹp xuống từ lúc nào, vì vậy như thường lệ bất đắc dĩ nói: “Thiếu gia, xe này…”

Diệp Phi Chu:…

Tôi nghi ngờ là do vị tiên sinh lưu manh này đâm thủng.

“Em thật là xui xẻo.” Thẩm Hành Vân nói, “Sao nào, có suy nghĩ đến việc đổi vận không?”

Diệp Phi Chu liếc anh một cái, kéo dài từng chữ nói: “Không suy nghĩ.”

Dứt lời, liền nói với tài xế: “Chú Lý, giúp con gọi taxi.”

Quanh năm gặp cảnh xe cộ xe bị chết máy chú Lý đã sớm nghi ngờ nhân sinh, bất đắc dĩ lau mồ hôi: “Được rồi, thiếu gia, nhưng mà giờ này không dễ gọi.”

Thẩm Hành Vân nghiêm túc nói xen vào: “Em xui xẻo như vậy nhất định không gọi được.”

Mặt Diệp Phi Chu tối sầm:…

Đúng là một kích trúng tâm

Thẩm Hành Vân lại trưng vẻ mặt thành khẩn: “Lên xe của anh đi, còn mè nheo nữa sẽ trễ đó.”

Diệp Phi Chu liếc nhìn thời giant trên điện thoại di động, mặt lạnh không nói lời nào.

Thiếu niên vẫn còn trong thời kì phát dục cũng không quá cao, đứng thẳng chỉ tới cằm Thẩm Hành Vân. Hai tay của Thẩm Hành Vân cắm ở trong túi quần, nửa người trên nghiêng về phía trước một chút, để tầm mắt của mình đối diện với Diệp Phi Chu, vị bạc hà nhàn nhạt nhẹ nhàng phớt qua môi Diệp Phi Chu, ánh mắt đen láy ý cười dịu dàng, nói: “Không dám lên xe của anh? Sợ?”

“Ai sợ anh.” Diệp Phi Chu như khinh thường mà nở nụ cười, để chứng minh mình không có sợ sệt, lấy miếng đệm lót từ ghế sau ra, từ tốn đi đến bên cạnh xe Thẩm Hành Vân.

Thẩm Hành Vân ân cần mở cửa xe giúp cậu, ngay lúc Diệp Phi Chu khó khăn ngồi vào xe liền đưa tay đỡ eo cậu.

“Tôi có thể tự lên, đừng đụng tôi.” Diệp Phi Chu đề phòng mà đẩy tay Thẩm Hành Vân ra.

Vô cùng giống thiếu nữ đấu trí đấu dũng với lưu manh…

Thẩm Hành Vân mập mờ cười khẽ, hai tay giương cao ra vẻ đầu hàng.

Nhà Diệp Phi Chu cách trường học không xa, lái xe khoảng chừng mười phút, trên xe rất yên tĩnh, qua một hồi lâu, Thẩm Hành Vân đột nhiên lên tiếng: “Biết vì sao anh lại lái Hummer không?”

Diệp Phi Chu không hứng thú lắm: “Không biết.”

Giọng Thẩm Hành Vân rất dịu dàng: “Vì chở em.”

“Nhưng tôi không thích loại xe này.” Ỷ vào việc Thẩm Hành Vân không nhìn thấy, Diệp Phi Chu liếc anh một cái.

“Xe này tính an toàn cao, ” Thẩm Hành Vân miệng lưỡi lưu loát, chẳng khác nào anh trai tiếp thị xe, “Dù săm lốp bị đâm thủng cũng có thể chạy 50 km trở lên, hơn nữa động lực mạnh, dù rơi vào trạng thái lầy lội chỉ cần có một bánh xe chạm đất là có thể lái ra, bốn bánh độc lập tránh chấn động, có thể chịu đựng chấn động, không thấm nước, có thể an toàn qua mực nước 0,76 m, hơn nữa có thể lên dốc cao tới 60%, rơi vào hố to cũng không sợ…”

Diệp Phi Chu lười biếng nói: “Không mua, cảm ơn.”

Thẩm Hành Vân nở nụ cười: “Đặc biệt dùng để chở nhóc xui xẻo là em, kết quả em lại không cho anh chở.”

Diệp Phi Chu khẽ hừ một tiếng, không tỏ ý kiến.

Lần đầu gặp mặt không phải cũng lái chiếc này sao, nói cứ như đặc biệt vì ai mà đổi xe vậy.

Đường đến trường lúc sáng có chút kẹt xe, lúc đến trước cổng trường chỉ còn chưa đến mười phút là vào học.

Diệp Phi Chu nhích đến cửa xe, lúc mở cửa xe muốn xuống, lại bị Thẩm Hành Vân chặn trở lại.

Đưa tay đẩy cửa xe, bàn tay nhẹ nhàng đẩy vai Diệp Phi Chu một cái, ngay sau đó, Thẩm Hành Vân đã ngồi vào xe, một chân đè chân Diệp Phi Chu, mùi nước hoa nam quyến rũ quấn quanh.

“Làm gì?” Diệp Phi Chu sợ hết hồn, đưa tay đẩy.

Thẩm Hành Vân không nói, một tay cầm lấy tay Diệp Phi Chu đè vào ghế, một tay nắm chặt cằm cậu, không nói hai lời hôn xuống.

Bốn cánh môi ma sát, va chạm kịch liệt đến nỗi làm cho đôi môi mềm mại biến hình, lòng Diệp Phi Chu rối như tơ vò, muốn tránh thoát, nhưng là tay Thẩm Hành Vân mạnh mẽ như kìm sắt, cộng thêm việc trên người Diệp Phi Chu còn bị thương không dám dùng sức, hoàn toàn không có cách nào tránh thoát, cũng không thể lùi được nữa.

Trong lúc hoảng loạn, Diệp Phi Chu theo bản năng mở miệng kêu: “Thả tôi ra…”.

Diệp tiểu thiếu gia đơn thuần hoàn toàn không nghĩ tới, lần mở miệng này của mình, đổi lại được nụ hôn càng thêm kịch liệt, đầu lưỡi chạm nhau cảm giác mềm nhẵn ấm áp làm đầu óc Diệp Phi Chu ầm ầm nổ tung, tim nhảy loạn xạ làm cả lồng ngực phát đau…

Nửa phút sau, cuối cùng Thẩm Hành Vân cũng từ bi mà thả lỏng, Diệp Phi Chu như vừa tình giấc chiêm bao trừng mắt nhìn, lắp bắp nói: “Anh… lúc nãy anh… Làm gì vậy?”

Thẩm Hành Vân giống như đang lưu luyến món ngon mà liếm môi một cái, nói: “Giúp em đổi vận, hôn sâu như vậy, có hiệu lực ít nhất hai giờ.”

“Anh… !” Diệp Phi Chu tỉnh táo lại, vừa xấu hổ vừa tức giận, hận không thể đấm một đấm lên mặt Thẩm Hành Vân.

Thế nhưng Thẩm Hành Vân đã rất giảo hoạt mà lùi ra ngoài xe, trưng vẻ mặt vô tội nhìn Diệp Phi Chu, còn mặt dày thúc giục: “Nhanh lên một chút, em bị muộn rồi.”

Diệp Phi Chu:…

Người này, thật là xấu toàn diện mà! ! !

Diệp Phi Chu rất muốn lý luận với Thẩm Hành Vân một hồi, nhưng mà đây là cổng trường học, có thầy có bạn, nếu như làm ầm chuyện bị cưỡng hôn ở đây, không ai biết Thẩm Hành Vân, nhưng mặt mũi của cậu sẽ bị vứt sạch. Vì vậy Diệp tiểu thiếu gia đáng thương không thể làm gì khác hơn là đỏ mặt, dùng xức chà xát đôi môi bị Thẩm Hành Vân chà đạp đến ướt át trơn bóng hai cái, lại thở phì phò mà phun hai ngụm nước miếng ra đường: “Phi! Phi!”

“Mặt đỏ như quả táo tây.” Thẩm Hành Vân cười ha hả, tâm lý không chút xíu áy náy mà đến gần hỏi, “Chẳng lẽ là nụ hôn đầu?”

Anh không nói tới còn tốt, vừa nói Diệp Phi Chu càng giận, đôi mắt trợn tròn xoe, giống như hận không thể liếc mắt một cái sẽ làm Thẩm Hành Vân chết luôn.

“Thì ra là vậy.” Thẩm Hành Vân vui vẻ nói, “Thật trùng hợp, thật ra anh cũng vậy.”

“Anh cũng vậy cái con khỉ.” Kỹ thuật hôn thành thạo như vậy! Diệp Phi Chu nghiến răng nói, giãy dụa xuống xe, đạp một đạp lên chân Thẩm Hành Vân còn nghiêm túc nghiền hai cái.

“Bảo bối thật nhẹ, ” Thẩm Hành Vân mặc cho cậu đạp, trưng ra khuôn mặt thân thiết dối trá nói, “Mấy ngày nay nhất định không có ăn cơm thật ngon.”

Diệp Phi Chu hít sâu, cố gắng giảm ý muốn giết người, một tay cầm cặp sách đeo lên bả vai, một tay cầm tấm đệm lót mông, cũng không quay đầu lại căm giận mà đi vào cổng trường học.

Bởi vì lúc nãy ở trên xe Diệp Phi Chu đã một chút, ngồi trên tấm đệm lót mông thật sự rất thoải mái!

Dưới sự chú ý của cả lớp, Diệp Phi Chu bởi vì xương chậu bị gãy xin nghỉ ba ngày, mang theo một tấm đệm lót hình dáng vô cùng buồn cười đi tới chỗ ngồi của mình ngồi xuống.

Có mấy cậu trai quậy phá không nhịn được cười rộ lên.

Mặt Diệp Phi Chu đỏ như máu.

“Cười cái rắm á? Buồn cười vậy sao?” Lục Phàm thấy vẻ mặt ngượng ngùng của bạn tốt, rất nghĩa khí giúp Diệp Phi Chu trừng từng người.

“Không có gì, đừng để ý đến bọn họ.” Diệp Phi Chu xoa vai Lục Phàm, khuôn mặt vẫn đỏ như thiêu đốt.

Lục Phàm thấp giọng nói: “Vậy sao mặt cậu lại đỏ như mông khỉ?”

—— vừa nghe liền biết đây là một thẳng nam tiêu chuẩn!

Diệp Phi Chu đỡ trán, trong đầu ong ong, không muốn giải thích.

May mà lúc này tiếng chuông vào học vang lên, thầy vật lý chắp tay sau lưng, tinh thần quắc thước mà nhanh chân bước lên bục giảng, quăng một xấp giấy lên bàn giáo viên một cái đùng, nhìn bốn phía thô bạo nói: “Kiểm tra thường kì, thời gian bài thi hai mươi phút.”

Đề thi được phát đến, là thầy vật lý soạn đề nhằm vào các bạn học kém, cho nên hình thức không giống các kì thi bình thường, là đề trắc nghiệm hai mươi câu.

“Kiểm tra thường kì, không sao đâu.” Lục Phàm nhỏ giọng an ủi Diệp Phi Chu.

Diệp Phi Chu gật gật đầu: “Ừm.”

Hình thức kiểm tra này giống như những lần trước, nửa tiết đầu làm kiểm tra, nửa tiết sau thầy sẽ sửa bài mới, vừa để bạn cùng bàn chấm thi lẫn nhau, tuy tan học sẽ thu bài lại, nhưng dù sao bạn cùng bàn cũng có thể giúp nhau.

Lục Phàm nháy mắt với Diệp Phi Chu: “Tôi sẽ giúp cậu thêm vài câu, để lão đầu khỏi tìm cậu.”

Diệp Phi Chu phờ phạc: “Ừm.”

Kiểm tra bắt đầu, tâm lí của Diệp Phi Chu vô cùng rối loạn, vốn không thuộc bài hiện tại càng không biết gì, cậu làm mấy câu cơ bản trước, còn những câu khó phía sau đều lung tung chọn bừa, sau khi đánh xong liền nhìn tờ giấy ngẩn người, một lần lại một lần không kiềm chế được mà nghĩ về nụ hôn lúc sáng.

Cảm giác bị đè lấy, mở hai nút áo sơ mi, cơ ngực như ẩn như hiện, ngón tay ấm áp nắm cằm mình, đôi mi run run khi hôn môi mình, mùi nước hoa quyến rủ, đầu lưỡi trơn trượt như nước đá, tiếng nước vang lên khi môi lưỡi quấn quýt, giọng nói trêu đùa từ tính dịu dàng…

Tim cành đập càng nhanh.

Không được nghĩ nữa! Đó chính là tên lưu manh! Diệp Phi Chu tức giận đâm bút xuống tờ giấy một cái thật mạnh.

Lục Phàm:…

Đứa nhỏ đáng thương, bị vật lý bức điên rồi.

Hai mươi phút trôi qua rất nhanh, thầy vật lý dùng thước dạy học gõ gõ lên bảng đen, hạ lệnh: “Trao đổi bài với bạn cùng bàn.”

Diệp Phi Chu không yên lòng đổi bài với Lục Phàm, thầy bắt đầu đọc câu trả lời chính xác.

Sau một phút, đối chiếu đáp án xong, Lục Phàm chỉ sai một câu, mà Diệp Phi Chu…

“Mẹ ơi, cậu sai có ba câu.” Lục Phàm hưng phấn vỗ Diệp Phi Chu một cái, “Có phải cậu xem đáp án của tôi không?”

“Tôi không xem.” Diệp Phi Chu sửng sờ một hồi, không thể tin đến gần nhìn bài của mình, “Tôi đều đánh bừa.”

Những câu đầu cậu nghiêm túc suy nghĩ trả lời, hoàn toàn đúng, nhưng những câu còn lại tất cả đều là nhắm mắt đánh đại, thế mà chỉ sai có ba câu.

“Cậu đổi vận rồi sao?” Lục Phàm kích động đến nỗi đôi mắt sáng lấp loá, làm bạn cùng bàn với Diệp Phi Chu hơn nửa năm, Lục Phàm vô cùng hiểu rõ thể chất xui xẻo của cậu, trước giờ làm bài trắc nghiệm chưa từng đúng, lúc này chọn bừa mà đúng nhiều như vậy thật sự như là kì tích.

Trong lòng Diệp Phi Chu dâng lên cảm giác kỳ lạ, mở miệng muốn nói chuyện, thầy vật lý lão sư đã lên tiếng: “Bắt đầu sửa bài, số 1 đến số 12 sửa câu 1 đến câu 12 , số 43 đến số 50 sửa câu 13 đến câu 20, chỗ nào các cô cậu nói không đúng tôi sẽ sửa chữa.”

Lục Phàm ung dung nói: “… thằng nhóc cậu thật sự đổi vận rồi.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s