Tiểu thần tiên

Tiểu suy thần_4

04

Thẩm Hành Vân cõng Diệp Phi Chu vào trong nhà, nói sơ qua với bảo mẫu tình huống cùng những việc cần chú ý khi dưỡng bệnh, sau đó lại cõng Diệp Phi Chu lên phòng ngủ lầu hai, nhẹ nhàng đặt cậu lên trên giường.

Diệp Phi Chu nhìn trần nhà, lo lắng thở dài, đột nhiên cảm thấy mình có thể kiên trì sống đến lớn như vậy cũng rất không dễ dàng.

Cuộc sống khổ ải này.

“Làm sao vậy?” Thẩm Hành Vân một hộp thuốc ra, rất tự nhiên ngồi ở bên giường mở vỏ hộp.

Nhưng mà Diệp Phi Chu cũng không để ý đến anh, mặt lạnh tiễn khách: “Thẩm tiên sinh, ngài có thể đi.”

“Lại gọi “ngài”, em đang giận?” Thẩm Hành Vân buồn cười.

Diệp Phi Chu xoay đầu nhìn về phía khác:…

Sờ mông người ta, thật không biết xấu hổ.

Thẩm Hành Vân cười nhẹ một tiếng, từ tốn cúi người xuống, đến gần Diệp Phi Chu một chút rồi nói: “Hỏi em một vấn đề, em có cảm thấy bản thân đặc biệt xui xẻo không?”

Diệp Phi Chu quay đầu lại nhìn anh, kinh ngạc nói: “Làm sao anh biết?”

Thẩm Hành Vân sâu xa nói: “Dáng vẻ bây giờ còn chưa đủ xui xẻo sao?”

Diệp Phi Chu:…

Được rồi.

Thẩm Hành Vân tiếp tục nói: “Trời mưa thì bị ngã, ô lại bị gió thổi mất.”

Diệp Phi Chu:…

Không thể nào bác bỏ.

Thẩm Hành Vân tung sát chiêu: “Trắc nghiệm vật lí sai toàn bộ.”

Diệp Phi Chu thành thật thừa nhận: “Hình như tôi xui xẻo hơn người khác.”

“Như vậy, ” Thẩm Hành Vân chống một cánh tay bên gối Diệp Phi Chu, chóp mũi anh gần như dán vào chóp mũi cậu, nói “Em có muốn không xui xẻo nữa hay không?”

“…” Lần thứ hai trong ngày Diệp Phi Chu cảnh giác che miệng lại.

“Thể chất của anh rất may mắn, mua vé số luôn luôn trúng thưởng.” Thẩm Hành Vân giống như đang dỗ dành bạn gái, dùng giọng nói mê hoặc ngữ điệu dịu dàng nói, “Tiếp xúc thân thể anh, vận xui của em sẽ biến mất trong một khoảng thời gian ngắn, tiếp xúc càng lâu, thời gian không xui xẻo sẽ càng dài, em có tin không?”

Diệp Phi Chu đỏ mặt liếc anh một cái: “Không tin, không thể nào.”

Người này, quá xấu.

Vì đùa giỡn lưu manh mà ngay cái lí do này cũng bịa ra được.

“Thật sự, sờ một chút hiệu nghiệm trong mười giây, hôn một chút hiệu nghiện một giờ, lên giường hiệu nghiệm một ngày.” Thẩm Hành Vân nặn nặn khuôn mặt đỏ hồng của Diệp Phi Chu, cười xấu xa nói, “Trị bách bệnh, thử xem?”

Diệp Phi Chu điên cuồng lắc đầu: “Không thử! Thẩm tiên sinh tôi cảnh cáo anh…”

Thẩm Hành Vân kiên nhẫn: “Ngoan, cởi quần.”

“Anh còn như vậy tôi báo cảnh sát.” Diệp Phi Chu sợ đến nỗi chộp lấy điện thoại.

“Chà chà, vong ân phụ nghĩa.” Tác phong của Thẩm Hành Vân thay đổi trong một giây, trưng ra vẻ mặt vô tội cầm bình thuốc xoa bóp ngoài da lên, “Anh chỉ muốn giúp em thoa thuốc, cái này ở bệnh viện không thoa được.”

Diệp Phi Chu đưa tay cướp bình thuốc: “Tự tôi làm.”

“Em với không tới.” Thẩm Hành Vân trợn tròn mắt nói dối, lật Diệp Phi Chu không thể hoạt động tự do lại, sau đó không cho chống đối mà kéo quần đồng phục của Diệp Phi Chu xuống, lộ ra nơi bị thương và…nửa cái mông trắng tròn.

“Anh anh…” Diệp Phi Chu xoắn xuýt muốn chết, lại không dám dùng sức giãy dụa, vô cùng bi thảm.

“Đừng lộn xộn.” Một tay Thẩm Hành Vân đè lưng Diệp Phi Chu lại, một tay lấy thuốc mỡ thoa lên phần xương chậu, vừa thoa vừa hỏi, “Là chỗ này đúng không?”

Diệp Phi Chu không để ý tới anh.

“Vậy xuống thêm chút nữa?” Ngón tay dính thuốc mỡ của Thẩm Hành Vân di chuyển xuống một chút, sắp tới giữa đùi rồi.

“Dừng lại!” Diệp Phi Chu giật cả mình, khóc không ra nước mắt nói, “Là chỗ lúc nãy đó.”

Bây giờ cậu không dám gọi bảo mẫu, nếu như bị bảo mẫu nhìn thấy tình cảnh này dù toàn thân Diệp Phi Chu từ trên xuống dưới mọc đầy miệng cũng không nói được.

Thẩm Hành Vân thất vọng thở dài, ngón tay trở lại vị trí cũ, tiếp tục thấm thuốc vẽ vẽ: “Được rồi.”

“…” Phong độ lễ phép của Diệp Phi Chu không còn sót lại chút nào, bi phẫn cào gối.

Thẩm Hành Vân thoa thuốc xống, thổi một hơi trên phần da thịt lộ ra bên ngoài của Diệp Phi Chu, làn hơi mềm nhẹ man mát, Diệp Phi Chu xấu hổ muốn kéo quần lên trên, mặt đỏ đến nỗi sắp nổ tung.

“Chỉ là giúp em thoa thuốc, đừng suy nghĩ nhiều.” Thẩm Hành Vân chăm chú liếc mắt nhìn cái mông nhỏ của Diệp Phi Chu một cái, sau đó nghiêm trang giúp Diệp Phi Chu kéo quần.

Diệp Phi Chu biệt nữu mà quay đầu lại liếc nhìn anh một cái, thúc giục: “Bây giờ anh thật sự có thể đi, tôi còn muốn học bài.”

Liên tục bị đuổi hai lần, Thẩm Hành Vân không thể làm gì khác hơn là thả tay, lưu luyến mà rời khỏi.

Sau khi Thẩm Hành Vân rời đi, chuyện đầu tiên Diệp Phi Chu làm chính là cầm điện thoại di động lên mở weixin nỗ lực kéo Thẩm Hành Vân vào danh sách đen!

Nhưng mà lúc sắp nhấn nút lệnh, điện thoại di động đột ngột tắt nguồn.

Diệp Phi Chu:…

Mở nguồn điện thoại lên, Diệp Phi Chu lần thứ hai nỗ lực kéo Thẩm Hành Vân vào danh sách đen, nhưng vào giây phút nhấn vào nút lệnh, điện thoại di động quật cường lần thứ hai tắt nguồn…

Diệp Phi Chu thở hổn hển, đập điện thoại lên giường một cái, dáng vẻ không còn gì luyến tiếc mà co quắp ở trên giường đờ người ra nhìn trần nhà chằm chằm.

Được rồi, xui như vậy mới là Diệp Phi Chu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s