Tiểu thần tiên

Tiểu suy thần_chương 3

3.

Thẩm Hành Vân thuận lợi đưa Diệp Phi Chu đến khoa chỉnh hình của bệnh viện.

Kết quả kiểm tra của Diệp Phi Chu là xương chậu bị gãy nhẹ, không cần phẩu thuật, cũng không đề nghị nằm viện, bác sĩ kê một chút thuốc trị cùng thuốc giảm đau, căn dặn phải nằm trên giường dưỡng bệnh một tháng, ít cử động, ít ngồi.

Nhưng mà còn phải đi học, làm sao có thể ở nhà dưỡng bệnh… Diệp Phi Chu đau đến khó chịu, mồ hôi chảy ròng ròng mà gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm, trước tiên xin nghỉ nửa ngày.

Lúc này, Thẩm Hành Vân cầm một túi thuốc lớn đi về phía Diệp Phi Chu, vừa đi vừa cầm một hộp thuốc xem hướng dẫn sử dụng, hai hàng mi cong cong, đôi mắt rũ xuống, đôi môi duyên dáng nhẹ nhàng mím lại, dáng đi tao nhã tiêu sái, quả thực như là nhân vật từ trong manga bước ra. Anh xuất hiện trong hành lang bệnh viện, gần như tất cả người đi ngang qua đều liếc nhìn anh một cái, ngay cả Diệp Phi Chu cụng rung động trong chốc lát, cảm thấy dường như xương chậu đã không còn đau nữa.

… Lại nghĩ bậy gì thế.

Diệp Phi Chu nhéo mạnh lên cánh tay mình một cái.

Cậu vẫn luôn nghi ngờ bản thân có chút khuynh hướng đồng tính luyến ái, hơn nữa còn là một nhan khống.

“Lấy thuốc rồi, uống thuốc trước.” Diệp Phi Chu đang suy nghĩ miên man, Thẩm Hành Vân đã đến bên cậu, anh lấy trong túi ra một chai nước lọc, mở trước mặt Diệp Phi Chu, lông mày nhíu lại lộ ra nụ cười xấu xa nói, “Mới mua, không bỏ thuốc mê, yên tâm.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Phi Chu lập tức đỏ bừng, cậu cầm chai nước nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, tôi không nên nghi ngờ ngài.”

“Không sao, không trách em.” Thẩm Hành Vân rộng lượng vung tay, đặt viên thuốc vào lòng bàn tay đang mở ra củag Diệp Phi Chu.

Diệp Phi Chu ngửa đầu, uống hết thuốc, cái cổ trắng noãn tinh tế hoàn toàn lộ ra trước mắt Thẩm Hành Vân.

Ánh mắt Thẩm Hành Vân nóng rực mà quét từ đầu đến chân của Diệp Phi Chu, thấy cậu đã uống cả nước và thuốc vào bụng, liền nhỏ giọng cười nói: “Bởi vì tôi thực sự muốn bắt cóc em.”

Diệp Phi Chu:…

“Nhưng mà tôi không cần tiền chuộc, ” Thẩm Hành Vân ghé lại gần, mùi nước hoa trên người mập mờ quẩn quanh, “Tôi chỉ đem em nuôi trong nhà, ngắm mỗi ngày.”

Diệp Phi Chu chậm rãi mở to đôi mắt hổ phách, cảm thấy hốt hoảng, cười khan nói: “Thẩm tiên sinh, ngài… Nói cái gì đó…”

Thẩm Hành Vân trầm thấp mà nở nụ cười, nói tránh: “Tôi đưa em về nhà trước, không phải bác sĩ đã bảo em nằm trên giường dưỡng bệnh sao?”

Vì vậy Diệp Phi Chu lại bị anh cõng lên, đi đến bãi đậu xe.

Cuối cùng vẫn là đứa nhóc còn đang đi học, Diệp Phi Chu bị lời nói của Thẩm Hành Vân trêu chọc đến nỗi nghĩ lung ta lung tung, cũng quên luôn chuyện xương cốt đau nhức. Giữa lúc Diệp Phi Chu mơ mơ màng màng suy nghĩ về cái câu “Nuôi em trong nhà ngắm mỗi ngày” rốt cuộc là ý gì, Thẩm Hành Vân bỗng nhiên rất sát phong cảnh mà nói: “Phí chụp hình và thuốc tổng cộng 518, tôi tính em năm trăm.”

Diệp Phi Chu ngẩn ra, vội trả lời: “Được rồi.”

Buổi trưa cậu đi gấp, trong túi đồng phục cũng không có tiền, lúc ở bệnh viện đều là Thẩm Hành Vân chi.

“Ngài cho tôi số thẻ ngân hàng, một chút nữa tôi sẽ gởi tiền vào.” Diệp Phi Chu từ trong túi tiền lấy điện thoại di động ra.

“Không được, ” Thái độ Thẩm Hành Vân khác thường, mở cửa sau xe Hummer ra, thu xếp chỗ ngồi cho Diệp Phi Chu xong, sau đó keo kiệt nói, “Tôi muốn bây giờ.”

Diệp Phi Chu yên lặng rối rắm:…

“Chuyển qua weixin cho tôi, ngoan.” Thẩm Hành Vân cười cười liếc mắt nhìn Diệp Phi Chu đang cầm điện thoại trong tay, đọc một dãy số.

Diệp Phi Chu giãy giụa nói: “Một chút nữa tôi chuyển tiền vào thẻ ngân hàng không được sao?”

Thẩm Hành Vân nói chuyện giật gân: “Cũng được, em cho tôi hôn một chút.”

Diệp Phi Chu sợ hết hồn, cấp tốc che miệng lùi người về sau:…

Thẩm Hành Vân vui vẻ: “Không hôn liền add weixin, em chọn đi.”

Diệp Phi Chu:…

Mặt dày, mặt thật sự dày.

Thành công add weixin của Diệp Phi Chu, Thẩm Hành Vân vui vẻ huýt sáo, ngồi vào ghế lái, cực kỳ tự nhiên nói: “Nhà em ở đâu?”

Càng ngày càng cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, Diệp tiểu thiếu gia như con thỏ sắp rơi vào cạm bẫy, phí công giãy giụa nói: “Cái kia… hay là tôi gọi tài xế đến đón tôi vậy, uống thuốc vào hình như không còn đau nữa, tôi ở đây chờ một chút…”

Thẩm Hành Vân nhướng mày, ngắt lời: “Không nói đúng không, vậy thì về nhà tôi.”

Nói xong, thật sự lái về phía ngược đường về nhà Diệp Phi Chi.

Diệp Phi Chu đành mở chỉ đường trên di động, xác định địa điểm xong liền đưa đến: “… Vẫn là đưa tôi đến đây đi.”

Còn chưa đến nửa ngày, Diệp tiểu thiếu gia tự nhận là có tính cảnh giác cao liền bán đứng bản thân sạch sành sanh.

“Tuân mệnh.” Thẩm Hành Vân giơ tay tiêu sái chào một cái, sau đó quay đầu lại lái xe theo hướng dẫn.

Diệp Phi Chu thở phào một cái, nghiêng người nằm ở chỗ ngồi phía sau, không lên tiếng.

“Bạn Diệp à, em không cần gọi điện thoại cho ba mẹ sao?” Lái được một hồi, Thẩm Hành Vân đột nhiên hỏi.

“Vẫn là…đừng gọi.” Diệp Phi Chu do dự một chút, nhẹ giọng nói, “Ba mẹ tôi ở nước ngoài, tuần sau mới có thể trở về, nói cũng chỉ có thể làm cho bọn họ mất công lo lắng mà thôi.”

Thẩm Hành Vân liếc mắt nhìn cậu một cái: “Vậy tôi đến nhà chăm sóc em?”

Diệp Phi Chu nhanh chóng lắc đầu: “Không cần.”

Thẩm Hành Vân hiểu rõ: “Cũng đúng, em sợ tôi mang két sắt nhà em đi.”

“Không phải, ” Diệp Phi Chu giải thích, “Trong nhà có bảo mẫu chăm sóc tôi.”

Hơn nữa két sắt khảm trong tường ai cũng không thể đem đi…

Thẩm Hành Vân chưa từ bỏ ý định: “Vậy tôi đưa đón em tan học.”

Diệp Phi Chu tiếp tục từ chối: “Nhà tôi có xe.”

Thẩm Hành Vân không vui nói: “Luôn từ chối tôi, tôi không vui.”

Diệp Phi Chu ngượng ngùng nói: “Tôi không cố ý.”

“Vậy thêm một yêu cầu nữa không cho từ chối.” Thẩm Hành Vân nhìn vào gương chiếu hậu nháy mặt với Diệp Phi Chu một cái.

Diệp Phi Chu bị Thẩm Hành Vân làm cho đầu óc choáng váng, mà vẫn không quên bảo vệ một chút lý trí cuối cùng: “… Nhất định không được hôn một chút.”

Thẩm Hành Vân lắc đầu, vẻ mặt vô cùng đau đớn: “Nghĩ bậy nghĩ bạ cái gì đó.”

Diệp Phi Chu:…

Người này, rất xấu.

“Tôi làm gia sư vật lý cho em được không?” Thẩm Hành Vân đạp phanh dừng xe ở ven đường, quay đầu lại nghiêm túc nhìn chăm chú vào Diệp Phi Chu.

Diệp Phi Chu tò mò quan sát Thẩm Hành Vân, “Ngài là thầy giáo sao?”

Nhìn sơ qua thật sự không giống một chút xíu nào.

“Không phải.” Thẩm Hành Vân lắc đầu một cái, “Tôi chỉ là một người mua vé số.”

Diệp Phi Chu chớp chớp mắt, hoang mang hỏi lại: “Bán vé số? Mở tiệm đứng bán?”

Thẩm Hành Vân nhấn mạnh từng chữ, nói: “Mua vé số, mua, thanh ba.” (mai3 : mua, mai4: bán)

“…” Diệp Phi Chu sống mười sáu năm, đây là lần đầu tiên nghe nói có người xem việc mua vé số là nghề nghiệp, trong chốc lát cảm thấy càng không có gì để nói.

Hơn nữa có một quãng thời gian Diệp Phi Chu nghi ngờ bản thân trời sinh vận may không tốt, cậu còn lấy tiền tiêu vặt mua không ít vé số để kiểm tra, trước trước sau sau bỏ ra một vạn, thậm chí ngay cả năm khối cũng không thu về được, chỉ có một lần trúng ba đồng vé số cào là vì Lục Phàm giúp cậu cào. Từ đó Diệp Phi Chu càng thêm xác định vận may của bản thân thật sự không tốt, hơn nữa còn có ám ảnh với thứ gọi là vé số này, hắn cảm thấy có lẽ toàn bộ vận may đời này của mình đã dùng vào lúc đầu thai rồi được khả năng mình đời này toàn bộ số may đều dùng tại đầu thai thượng, một chút cũng không còn.

“Thế nào? Đã nói là không thể từ chối.” Hồn của Diệp Phi Chu đang ở trên mây, Thẩm Hành Vân đột nhiên giơ tay ra trước mặt cậu quơ quơ, vô cùng thần bí mà cười một tiếng nói, “Tuy rằng tôi không phải thầy giáo, thế nhưng tôi có cách làm cho em thi tốt hơn, tuyệt đối ổn thỏa.”

Diệp Phi Chu yên lặng chốc lát, qua loa nói: “Tôi nghĩ một chút.”

Dứt lời, cậu nhìn ra ngoài cửa xe, phát hiện đã đến nhà.

Chỗ Diệp Phi Chu ở gọi Nam Sơn biệt uyển, là một khu phồn hoa nhất trong thành phố này, nhưng cũng rất yên tĩnh, hai bên đường phố trồng đầy cây ngô đồng cao to tươi tốt, một hàng biệt thự thấp thoáng phía sau cành lá xanh um, thanh lịch tao nhã.

Thẩm Hành Vân xuống xe giúp Diệp Phi Chu mở cửa xe, dìu cậu xuống, ân cần nói: “Cái mông còn đau không?”

Diệp Phi Chu nghẹn một chút, sửa lời anh: “Là xương chậu.”

“Ồ.” Thẩm Hành Vân nhẹ nhàng sờ sờ, nhưng mà đầu ngón tay thon dài phần lớn là chạm vào mông Diệp Phi Chu :”Vậy còn đau lắm không?”

Diệp Phi Chu nhanh chóng đẩy tay anh ra, lắp bắp nói: “Anh, anh đừng sờ mông tôi…”

Thẩm Hành Vân trưng vẻ mặt vô tội ra: “Là xương chậu mà.”

Diệp Phi Chu:…

Người này, rất xấu.

2 thoughts on “Tiểu suy thần_chương 3

  1. Chỗ ” để tôi nghĩ nghĩ ” bạn có thể sửa là để tôi nghĩ 1 chút
    Đây là cấu trúc động từ trùng lặp ạ
    Bạn edit thật hay mà nd chuyện cũng thật hấp dẫn
    5ting chủ nhà ^_^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s