Giá khanh đa đích nhân tham

Giá khanh đa đích nhân tham_6

6. Biến hình lừa đảo

Một giọng nói lớn tiếng hưng phấn vang lên sâu trong sơn động, Nhân Sanh giật mình cây củ cải nhảy dựng lên, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất của mình tại góc tường đào cái hố đem mình chôn.

Mà người tới tất nhiên không phải một người, sau khi giọng nói kia vang lên, giọng nói có chút nho nhã yếu ớt của người thứ hai cũng vang lên.

“Sư đệ, nơi này tuy rằng bí mật, nhưng vạn lần không thể sơ suất, vẫn là không cần kích động như vậy thì tốt hơn. Nói không chừng trong động có yêu thú yêu linh lợi hại tồn tại.”

Nhân Sanh nghe xong tiếp tục cố gắng đem mình chôn thật sâu, đồng thời rơi lệ đầy mặt. Trong động không có yêu thú yêu linh lợi hại, chỉ có một củ cải đại bổ hoàn.

“Ha hả, Lưu Nguyên sư huynh nói đúng, ta thật sự là có chút quá kích động .” người tu tiên giả đầu tiên mở miệng nghe người thứ hai nói xong nhanh chóng nhận sai, nghe giọng nói những người này, Nhân Sanh yên lặng nhớ kĩ giọng nói người thứ hai , hắn cảm thấy người tên Lưu Nguyên này không là đèn cạn dầu.

“Sư huynh, vậy tiếp theo chúng ta phải làm như thế nào? Thông tri cho sư phụ sư tôn bọn họ sao?” Lúc này là một giọng nữ vang lên, giọng nói trong trẻo mặc dù có chút ý làm nũng, nhưng Nhân Sanh nghe vào tai cũng cảm thấy dễ nghe, đã gần một tháng hắn không có nghe được giọng nữ!

Lưu Nguyên nhìn mấy người đồng môn cùng vài sư huynh đệ môn phái khác, nhắm mắt lại cảm nhận hoàn cảnh xung quanh một chút, cảm thấy không có gì nguy hiểm mới nói với sư muội sư đệ nhà mình:

“Chúng ta tra xét xung quanh trong ngoài sơn động một lần, loại bỏ nguy hiểm sau đó liền thông tri cho sư phụ bọn họ. Lần này là cùng yêu giới yêu tu hợp tác, hẳn là không lâu sau có thể gặp được bọn họ, trước đó, chúng ta có thể tìm được chút đồ vật hữu dụng mới là quan trọng.”

Lưu Nguyên nói rất là đường hoàng, nhưng mà những người tu tiên trẻ tuổi khác đều hiểu rõ ràng ngụ ý trong lời nói của hắn, người nam tu lên tiếng đầu tiên lúc này hai mắt tỏa ánh sáng lớn tiếng phụ họa: “Lưu Nguyên sư huynh nói đúng, dù sao nơi này cũng chỉ là một sơn động hẻo lánh bên ngoài linh sơn mà thôi, chúng ta có thể chia làm mấy đường đi tra xét tình huống.”

Người nam tu này vừa nói vừa xong, vài người chung quanh hai mắt cũng tỏa ánh sáng , mặc dù là ở bên ngoài, nhưng mà linh sơn này ngàn vạn năm không có vết chân người, linh thực linh thú nhất định sẽ không thiếu thốn như bên ngoài.

Lưu Nguyên thấy thần sắc trên mặt mọi người lúc này đều là khó dằn nổi, nghĩ đến tương lai hắn muốn thăng cấp kim đan cũng cần vài linh thực cấp 5 hoặc là yêu đan, cuối cùng gật gật đầu, “Nhưng mà các ngươi tự tiến hành phân tổ đi, hai người một tổ, để tránh có có tình huống đột xuất mọi người cũng có thể đối phó được. Ừ, nếu nhìn thấy linh thực cùng linh thú tốt nhất một kích giết chết, không cần để chạy thoát để tránh phiền toái, chúng ta còn không rõ ràng bên trong linh sơn này có yêu linh cao cấp tồn tại hay không, nếu những tiểu yêu đó chạy đi báo tin, vậy rất không ổn.”

Mọi người nghe vậy sôi nổi đồng ý, rồi sau đó hai người một tổ rời đi, bởi vì lần này đến chín người, sau khi ba tổ khác rồi khỏi, Lưu Nguyên liền cùng sư muội của hắn Lý Tĩnh cùng với sư đệ lớn giọng một tổ . Dù sao Lý Tĩnh là là nữ duy nhất trong chín người, hơn nữa còn là cháu gái của nhị trưởng lão trong môn phái, tu vi của hắn là cao nhất nơi này, nói sao cũng phải bảo vệ tốt an toàn của Lý Tĩnh.

Mà khiến cây củ cải chui ở trong góc cảm thấy vô cùng bất mãn chính là, cái sơn động rõ ràng lớn như vậy, bên trong còn vài con đường, ba người này sao lại hướng vào chỗ của hắn? ! Càng làm cho Nhân Sanh phát điên chính là, tốc độ của ba người này thật chậm, nhưng mà hắn cũng có thể cảm nhận được phàm là nơi bọn họ đi qua, dù là linh thực sinh trưởng trên mặt đất hay sống dưới đất đều bị đào ra!

Dựa theo phương pháp tìm kiếm của ba người bọn họ, Nhân Sanh cảm thấy nếu mình không nghĩ biện pháp gì, cuộc đời củ cải ngắn ngủi của hắn, chỉ tới đây thôi.

Nhưng khiến hắn bất đắc dĩ chính là hắn hoàn toàn nghĩ không ra có phương pháp gì có thể loại bỏ hoàn cảnh khó khăn bây giờ — thần thức của người tên Lưu Nguyên trong số ba người rất mạnh, chỉ sợ hắn chỉ vừa động liền bị phát hiện sau đó bị phong ấn, tuy tu vi tên kia bây giờ chỉ là Tích Cốc hậu kỳ, nhưng mà khoảng cách với Kim Đan cũng chỉ còn một bước. Hắn còn chưa có cùng nhân loại đánh nhau, hơn nữa hắn cảm thấy xác suất một thắng ba thật sự quá nhỏ, vẫn là nên ở ngốc trong hố đi.

Nhưng nghe tiếng bước chân kia càng ngày càng gần, Nhân Sanh thật sự cảm thấy má ơi thế giới này thật lừa đảo, hắn mới sống hơn hai mươi ngày, ngay cả hình người cũng chưa biến được liền sắp chết ? !

Đây thật sự là chuyện làm cho người ta không cam lòng được không!

Vì thế linh khí xung quanh Nhân Sanh lúc này đều là màu đen.

Trong động truyền đến tiếng nói vui vẻ của người nữ : “Sư huynh! Ngươi mau nhìn này! Trong sơn động này lại có Toái Kim thạch! Đây chính là tài liệu luyện khí cấp 4!”

Hình như Toái Kim thạch cấp 4 đối với tu giả mà nói là một thứ không tồi, cho nên tiếng bước chân vốn đang chỉnh tề lập tức loạn không ít, Nhân Sanh vốn đang chôn trong hố lúc này cũng cắn răng một cái, liền muốn nhanh chóng rời đi, chính là trong lúc nó vừa nhảy ra khỏi hố, thần thức của Lưu Nguyên cũng đã cảm nhận đến nó .

“A?”

“Làm sao vậy sư huynh?”

“Hình như ta cảm thấy bên ngoài có cái gì…”

! ! Trong nháy mắt Nhân Sanh một cử động cũng không dám .

“A? Bây giờ sư huynh đã cảm nhận được đó là cái gì chưa?” Lý Tĩnh hỏi.

Lưu nguyên hơi hơi nhắm mắt lại, một lát sau lại lắc đầu: “Hình như là ta nghĩ sai rồi? Chúng ta vẫn nên tiếp tục xem toái kim thạch đi.”

“A.”

Vào lúc này, trong sơn động an tĩnh muốn chết, chỉ có tiếng gõ vách núi Đinh Đinh.

Mà lúc này Nhân Sanh cảm thấy cây củ cải cả người toàn là mồ hôi, hắn có chín phần khẳng định lúc này Lưu Nguyên tuyệt đối đang yên lặng chờ hắn hành động. Thật may khi hắn là cây củ cải, không có việc gì liền yên tĩnh không tiếng động? Tập trung tư tưởng cấp độ cao!

“Ừ, sư muội sư đệ, các ngươi ở nơi này lấy toái kim thạch, ta lên phía trước nhìn xem, nói không chừng có thứ tốt gì đó.” Giọng nói Lưu Nguyên sau một lát lần thứ hai vang lên, mà nghe tiếng bước chân ổn định kia, Nhân Sanh biết nếu tiếp tục không làm gì, hắn liền thật sự sẽ trở thành củ cải thập toàn đại bổ.

Cắn răng một cái, Nhân Sanh đem yêu đan yêu thú Kim Đan kỳ trong bụng trực tiếp tiêu hóa. Dù cho hắn bị nổ tan xác chết, cũng tốt hơn bị người ta xem như đại bổ hoàn mà ăn!

Vì thế sau yêu đan cấp 5 bị tên Nhân Sanh lúc này mới Trúc Cơ hậu kỳ gặm xong, toàn bộ sơn động đều bộc phát ra một trận linh khí dao động rất mạnh, bởi vì linh khí kia quá mức nồng đậm cho nên ảnh hưởng đến linh khí xung quanh sơn động, hỗn loạn giống như cuồng phong cấp 7.

Thế trận lớn như thế đừng nói là ba người Lưu Nguyên vẫn luôn ngưng thần chú ý bên này, mà ngay cả đã sáu tu giả khác đã rời núi cũng bị kinh ngạc một chút, sau đó biến sắc, nhanh chóng hướng trong sơn động phóng đi.

Mà lúc này hổ yêu đã sắp bay đến vườn cả người chấn động mạnh, ngay sau đó trong con ngươi hiện lên vài phần tàn nhẫn cùng lo lắng, một cái xoay người ba trăm sáu mươi độ lao về phía sơn động, tốc độ kia so với lúc bay tới quả thực nhanh không chỉ gấp mười lần. Đồng thời bọn Bạch Chỉ ở trong vườn cũng cùng lúc nhíu mày, linh lực vừa mới bạo động kia, sao cảm giác giống như là lão Đại? Nhưng mà lúc này không phải là Lão Đại được hổ yêu mang trở về sao?

Ừm, phỏng chừng là Hổ yêu kia lại đang gây sức ép lão Đại rồi, cho nên lão Đại rốt cục nhịn không được bạo phát? Ừm, cho nên nói chèn ép gì đó cũng không cần quá lo lắng…

“Các ngươi xác định lão Đại không có việc gì?” Bạch Chỉ cùng Hắc Mộc vẻ mặt không tin nhìn Cải Thảo cùng Trúc .

“Đương nhiên! Yên tâm đi, có tên Hổ yêu biến thái kia ở đó, ai có làm gì lão Đại của chúng ta! Nhất định sẽ bị một ngụm cắn chết !” Cải Thảo vẻ mặt yên tâm, mà Trúc ở bên cạnh gật đầu: “Tin tưởng ta, đừng nhìn Hổ yêu kia bên ngoài luôn gây sức ép lão Đại, nhưng mà nếu ai khi dễ lão Đại, nó thật sự sẽ đánh chết.”

“…” Giống như là ngươi lúc trước vậy, đùa giỡn lão Đại sau đó bị Hổ yêu đánh sắp chết?

“Này này! Ánh mắt của các ngươi là sao!” Trúc yêu căm giận, “Lão Đại chính là mỹ nhân, hơn nữa ở cùng một chỗ với hắn thời gian dài còn có thể tăng phẩm cấp, đừng nói với ta các ngươi không phải vì vậy mới đi theo lão Đại !”

Mấy tên Bạch Chỉ nghe vậy từng người xoay người không nói lời nào, một lát sau Cải Thảo mới mở miệng nói: “Trước khi lão Đại không tỉnh đúng là như vậy, nhưng mà hiện tại ta cảm thấy đi theo lão Đại cũng không có gì không tốt, ít nhất hắn nghe được ta nói nhiều cũng không ghét bỏ, cũng không chê Bạch Chỉ dong dài, còn có chê Hoa Lan trang điểm cùng tên biến thái nhà ngươi, có lão Đại như vậy kỳ thật rất tốt. Nếu như khi hắn đi ra ngoài có thể mang ta đi ăn một bữa linh thực tu tiên giới, ta nhất định khăng khăng một mực!”

“…” Lần này đổi thành những tên khác nhìn chằm chằm Cải Thảo. Ánh mắt đều là khinh bỉ. Tiền đồ!

Không nói đến lũ yêu trong vườn đang thảo luận độ trung thành của bọn họ có bao nhiêu tin cậy, bên kia Kim Tiêu đã sắp đến gần sơn động của Nhân Sanh . Nhưng mà nó đã muốn hóa thành hình người, đôi mày kiếm nhíu cùng một chỗ, lệ khí trong mắt càng ngày càng nặng.

Tu giả nhân loại thế nhưng đã đến đây. Củ cải Nhân Sanh kia sao lại không nhanh chóng chạy? Nếu như bị những người tu tiên lòng tham không đáy bắt lấy, trừ bỏ phải giết sạch toàn bộ, vốn dĩ không còn có cách nào cứu người.

Chậc, hắn đã không đại khai sát giới thiệt nhiều năm , hắn tuyệt không muốn vì một cái cây củ cải liền đem những người tu tiên đó đưa lên luân hồi.

Lúc này mặc kệ tình hình nhân yêu bên ngoài như thế nào, Nhân Sanh đã hoàn toàn không có biện pháp suy nghĩ cùng lo lắng –bây giờ hắn cảm thấy toàn thân mình đều đau dữ dội, cái loại đau đớn này giống như toàn thân đang bị lăng trì, ngay cả xương cốt cũng đau như muốn nát ra.

Mà so sánh với toàn thân đau đớn, bụng cùng đầu theo người tu tiên nói chính là đan điền cùng thức hải của Nhân Sanh liền càng thêm đau đớn, cái loại cảm giác hoàn toàn không thể suy nghĩ này, khó chịu tới cực điểm.

Thậm chí, trong nháy mắt, Nhân Sanh cảm thấy còn không bằng chết quên đi.

Nhưng mà cũng chỉ là trong nháy mắt đó mà thôi. Bởi vì một giây tiếp theo, Nhân Sanh bỗng nhiên cảm thấy thân mình cây củ cải của hắn trở nên rất dài, có chiều dài như người vậy…

Phanh! !

Tiếng một vật ngã xuống đất. Những người tu tiên chung quanh bừng tỉnh nhìn kết giới màu tím nhạt. Mắt thấy kết giới kia bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người xốc lên mười hai vạn phần tinh thần, chuẩn bị cướp đoạt bảo vật!

Chẳng qua, chờ sau khi linh khí kia tán đi, hình ảnh xuất hiện trong mắt bọn họ, chân chân thực thực, vượt qua tưởng tượng của bọn họ!

Mái tóc dài màu tím tán ra bốn phía, rũ xuống trên thân thể như bạch ngọc, khó khăn che ở chỗ bí ẩn, rồi lại mang theo vài phần liêu nhân. Mà chủ nhân của mái tóc dài này có một gương mặt cực xinh đẹp, vừa nhìn sẽ làm người ta tán thưởng không thôi, sau đó lại muốn liếc mắt nhìn thêm một cái, nhìn xong lại muốn nhìn.

“… Trời ạ, cho tới bây giờ ta chưa thấy qua nam nhân đẹp như vậy!” Tiếng hô của Lý Tĩnh vang lên. Làm cho mấy nam nhân xung quanh phục hồi lại tinh thần đồng thời trong lòng có một trận phức tạp. Người tu tiên hầu như không có người xấu xí , thậm chí đại bộ phận đều là tuấn nam mỹ nữ, người tuyệt đẹp cũng không ít, nhưng không có ai như người nam nhân trước mắt này, có loại cảm giác khiến người trầm luân.

Lúc này hắn từ từ nhắm hai mắt , mày cũng không biết vì sao mà nhăn cùng một chỗ, thân thể hơi hơi có chút phát run, dẫn tới người chung quanh có loại xúc động khó hiểu muốn tiến lên.

Lưu Nguyên nhìn mà trong mắt hiện lên vài phần nghi ngờ, nghĩ nghĩ chậm rãi tiến lên, đồng thời trong tay còn cầm một kiện lụa mỏng.

Nhưng mà lúc hắn thiếu một bước sẽ đi đến bên người Nhân Sanh, một giọng nói mang theo tức giận, lạnh lẽo đến cực điểm vang lên trong động:

“Ngươi bước thêm một bước, ta liền đem ngươi bầm thây vạn đoạn!”

Giọng nói âm hàn kia khiến Lưu Nguyên nháy mắt cứng ngắc, ngay sau đó liền liên tục lui về phía sau ba bước nhìn về phía phát ra âm thanh. Mà Nhân Sanh bị đau đến ngất xỉu cũng vì nghe âm thanh vô cùng quen thuộc kia mà mở hai mắt ra. Sau khi nhìn thấy nam tử kia đôi con ngươi màu tím hiện lên khẩn trương, lo âu, cuối cùng kiên định —

Thất tha thất thểu đứng lên bỏ chạy!

Ngay sau đó trực tiếp rơi vào một cái ôm ấp kiên cố.

“Chậc, ngươi nói xem ngươi ngủ một giấc còn có thể làm ra chuyện như vậy, có thể có chút tiền đồ không?” Kim Tiêu nhìn người biến hóa thành công trong ngực trong mắt hiện lên vài phần ám trầm, dùng tay áo rộng thùng thình đem toàn thân người trong ngực che nghiêm nghiêm thực thực, tay trái nắm lại, đã cầm ra một trường y ánh bạc. Vươn tay mà bắt đầu mặc quần áo cho người trong lòng.

“Lần sau xem ngươi còn cố chấp hay không, rời khỏi ta ngươi sắp bị những tên khác ăn sống nuốt tươi đi?”

“A! Đó là ngân tinh y! !”

Trong lúc Nhân Sanh mơ mơ màng màng không kịp phản ứng, bị Kim Tiêu lôi kéo mặc quần áo, Lý Tĩnh ở một bên bỗng nhiên lại hô lên, hâm mộ trong mắt mang theo vài phần tham lam, thì thào nói: “Đây là bảo y cấp 7!”

Trời biết bộ y phục này cho dù là tìm ở toàn bộ Hạo quốc cũng tìm không ra tam kiện . Nàng chỉ nhớ rõ quốc chủ phu nhân Hạo quốc có một kiện, vị kia tu vi đạt tới phân thần hậu kỳ mới có một kiện bảo y như vậy.

“A? Cái gì?” Bị tiếng hét chói tai của Lý Tĩnh kéo hồn về, lúc này Nhân Sanh mới xem như hoàn toàn tỉnh táo. Nhìn thấy Hổ yêu hóa nhân hình mặt quần áo cho mình, hắn thiếu chút nữa giật mình mà nhảy dựng lên, nhưng mà tại giây tiếp theo liền bị đàn áp.

Bị đàn áp xong mới nhớ tới lời người này nói, Nhân Sanh bỗng nhiên đã cảm thấy giận không chỗ xả!

“Nếu không phải ngươi bỏ lại một mình ta ở nơi này, ta sẽ ngồi xổm góc tường run rẩy run rẩy đi ngủ sao! ! Ta sẽ bị những tên đột nhiên chạy đến này dọa sao! Ta sẽ đem cái yêu, ừm, ngủ không an ổn thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma sao!Tất cả đều là lỗi của ngươi!”

Nhân Sanh càng nói càng giận, cuối cùng rõ ràng trực tiếp vươn tay bắt đầu chọt vào ngực mỗ hổ yêu, một chút cũng không ý thức được những lời cùng động tác của mình có bao nhiêu, ừm, khiến người hiểu lầm, thậm chí ngay cả mỗ hổ yêu cũng hiểu lầm .

Con ngươi kim sắc càng thêm thâm trầm, Kim Tiêu vươn tay đem cái móng vuốt không an phận kia nắm chặt, sau đó kéo ống tay áo phủ lên, một lát sau mới chậm rì rì nói: “… Ngươi đã thừa nhận ngươi không muốn – rời khỏi ta, vậy bản Đại vương liền miễn cưỡng mà thu nhận ngươi vậy.”

Được rồi, người này yếu muốn chết, nếu như hắn không nhìn thật kỹ, không chừng đã bị ai nuốt, vậy đến lúc đó làm sao hắn trả nhân tình sợi củ cải.

Mọi người: …

Nửa ngày sau Nhân Sanh ngoáy lỗ tai, “Ngại ngùng, ngươi vừa mới nói cái gì ?”

Nhất định là thời gian địa điểm biến hình của hắn tất cả đều không đúng! !

10 thoughts on “Giá khanh đa đích nhân tham_6

  1. Này rõ ràng là yêu nhau lắm cắn nhau đau, đứng trc bao nhiêu là người mà 2 đứa vẫn ân ân ái ái ko biết ngượng !!! *liếc khinh bỉ*
    Chậc chậc, ko ngờ củ cải tinh cưng hình người lại là 1 mỹ nhưn nha XD ~~~ y như 1 đôi thần tiên quyến lữ XD ~~~~~

      1. Đoạn này phải không nàng ~
        Lúc này bạn Sanh vừa mở mắt ra nè, mở mắt ra thấy bạn Tiêu
        Sau khi nhìn thấy nam tử kia (bạn hổ) đôi con ngươi màu tím(mắt bạn Sanh) hiện lên khẩn trương, lo âu, cuối cùng kiên định —
        Đọc hơi khó hiểu thiệt, TT^TT

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s