Giá khanh đa đích nhân tham

Giá khanh đa đích nhân tham_4

4. Hàng xóm lừa đảo

Nhân Sanh lúc này nghĩ rằng, bốn chữ thất khiếu bốc khói [ thất khiếu gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng] chính là đặc biệt dùng cho tình huống của hắn bây giờ. Cho dù hiện tại hắn không có thất khiếu, nhưng mà hắn cũng tức đến nỗi cảm nhận được thất khiếu.

Chẳng lẽ con Hổ yêu này là muốn làm hắn tức chết để xóa bỏ nợ nần với hắn sao?

Vừa nghĩ như vậy, máu trong người Nhân Sanh nháy mắt liền dâng lên.

“Ta không gọi cây củ cải tinh! Ta có tên, gọi là Nhân Sanh.”

Hổ yêu đối diện nghe xong sắc mặt trong nháy mắt 囧 một chút, sau đó thở dài, “Củ cải tinh cũng có khả năng tiến hóa thành nhân sâm, ngươi không cần quá chán nản. Hơn nữa nếu ngươi đem cái này xem như yêu cầu mà nói với ta, ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực giúp ngươi trở thành nhân sâm tinh.” (giải thích chút xíu cái tên: Nhân Sanh/ 仁 笙/ rén shēng—Nhân Sâm/ 人参/rénshēn ===> bạn hổ nghe nhầm)

Nhân Sanh cảm thấy thất khiếu của hắn lại xuất hiện.

“Em gái ngươi! Tai ngươi điếc hay sao lão tử nói Nhân chính là trong nhân ái còn sanh chính là trong…cái kia!” Tha thứ hắn đi hắn không nghĩ ra từ Sanh là cái gì.

Bất quá Hổ yêu đối với Nhân Sanh gầm rú xem như không có gì. Chính là quơ móng vuốt mang theo ngọn lửa của nó ra nói: “Được rồi, ta sẽ tạm thời xem việc này trở thành thỉnh cầu của ngươi đi. Yên tâm, ta sẽ tìm thật nhiều phương pháp cho ngươi trở thành Nhân Sâm tinh.”

… Nhân Sanh cảm thấy đời này của hắn từ khi sinh ra đều là bi kịch.

Lười tranh chấp cùng con Hổ yêu đột nhiên xuất hiện muốn báo ân này, Nhân Sanh cảm thấy tâm hắn bây giờ mệt chết đi cần phải nghỉ ngơi, vì vậy không nhìn con Hổ yêu đối diện đang nhìn hắn chằm chằm trực tiếp đem mình chôn xuống đất bắt đầu ngủ.

Mà Hổ yêu nhìn chằm chằm Nhân Sanh có chút ngoài ý muốn phát hiện hàng này trong nháy mắt bỗng nhiên trở nên ủ rũ, nghĩ nghĩ cảm thấy nó chắc là rất vui vẻ vì mình đến đây cho nên nhất thời cảm thấy đây là mộng mới như vậy, tâm tình lập tức liền trở nên không tệ.

Móng vuốt vừa nhấc, đẩy lá củ cải của Nhân Sanh một chút, khiến cho nó giật mình sau mới chậm rãi nói:

“Ta là Kim Tiêu.”

“…” Kim em gái ngươi! Lão tử buồn ngủ!

“Kim Tiêu.” Lại đẩy đẩy một chút.

“Má ơi, ngươi còn có để cho người ta ngủ hay không! Ta biết ngươi là Kim Tiêu được rồi đi! !”

Cây cải củ cũng có lúc xù lá, Kim Tiêu nhìn lá củ cải đều dựng thẳng lên trước mặt, trong đôi con ngươi kim sắc hiện ra nụ cười, sau đó liền đem hai móng vuốt duỗi lên phía trước, đem đầu đặt lên, nhắm hai mắt lại.

Dù thế nào, hắn đã tìm được nó trước khi nó chạy mất lần thứ hai không phải sao. Mà lần này, hắn tuyệt đối sẽ không để nó chạy mất.

Vì thế, vào một đêm tối trời? Ban đêm, khu vườn mấy ngàn năm đều không có một người đặt chân đã tới một vị khách không mời mà đến như vậy, sau đó, vị khách không mời mà đến này vô cùng nhanh chóng ở lại nơi này. Trở thành hàng xóm của chúng tinh trong vườn.

“Ta nói! Rốt cuộc ngươi muốn nhìn tới khi nào? ! Không biết ta rất nhạy cảm sao!”
Nhân Sanh vừa tỉnh lại đây liền nhìn thấy đôi con ngươi kim sắc, mặc dù mấy ngày nay hắn đã trải qua không dưới ba lần, nhưng mà vừa mở mắt vẫn sẽ cảm thấy sợ hãy có được không!

“Ngươi là đang kiếm cớ cho tu vi thấp của mình?” Nam tử tóc đen đối diện nhướng mày, trong đôi con ngươi kim sắc đều là khinh bỉ cùng vô cùng khinh bỉ.

Lúc lần đầu tiên sau khi Nhân Sanh tỉnh lại nhìn thấy hai mắt Hổ yêu sau đó liền xù lông, không suy nghĩ mà nói hắn dị ứng với động vật miệng to như bồn máu. Lúc Nhân Sanh cho rằng Hổ yêu này sẽ vì vậy mà cách xa hắn một chút, hàng này vậy mà lại trực tiếp niệm khẩu quyết, biến thành người!

Lúc nam tử tóc đen mắt vàng xuất hiện trước mặt Nhân Sanh, Nhân Sanh tỏ vẻ hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận hắn vậy mà thực không có tiền đồ nhìn đến ngây người! Cái loại này tuấn mỹ hoàn toàn không thể xuất hiện trên con người, thật sự là khiến đầu óc cùng trái tim của hắn đều bị kích thích thật lớn!

Nhưng mà đối với Nhân Sanh người mà đời trước gọi là củ cải đời này thật sự trở thành củ cải mà nói, hắn chỉ ngây người trong chốc lát rất nhanh liền khôi phục bình thường. Kỳ thật hắn nên cảm tạ chính là tên Hổ yêu này không có quên ngay lúc biến thành người cũng đồng thời biến ra y phục, nếu không chắc hắn không chỉ ngây người, làm không tốt thất khiếu thật sự sẽ đổ máu chết.

“Lười so đo với tên động vật nhà ngươi.” Nhân Sanh bĩu môi. Tuy rằng thời gian người này tới nơi này cũng không dài, nhưng mà cũng đầy đủ để Nhân Sanh thăm dò đầy đủ tính tình của hắn. Người này kiêu ngạo quả thực giống như chim công ngày nào cũng xòe đuôi, kỹ năng am hiểu nhất là khẽ nâng cằm hạ ánh mắt bĩu môi xoay đầu một chút hơn nữa trong mũi hừ một tiếng như khinh bỉ, giống như là cảm thấy toàn bộ tiên giới đều thấp hơn hắn, hơn nữa hắn còn tự nhiên bộc lộ ra ngoài giống như chuyện này chính là thiên kinh địa nghĩa.

Nhân Sanh gần như nghi ngờ việc khinh bỉ của hàng này là một loại kỹ năng trời ban, giống như việc Cải Thảo nói lảm nhảm vậy.

Nhưng mà tuy rằng Kim Tiêu kiêu ngạo muốn bay lên trời, nhưng tính tình của hắn so sánh với kiêu ngạo quả thực tốt hơn —

Ví dụ như mặc kệ Nhân Sanh rống hắn cãi lại hắn như thế nào thì hàng này cũng không nhìn, nếu thật sự buồn bực không chịu được liền tát một cái vùi mình xuống hố, có thể nói Nhân Sanh cảm thấy đãi ngộ này thật sự là hiếm có. So sánh với Cải Thảo mỗi ngày đều bị tát bay đến chân linh sơn, đãi ngộ của hắn thật sự là rất tốt .

Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ của một mình Nhân Sanh mà thôi, dưới cái nhìn của vài tên khác trong vườn, hổ yêu Kim Tiêu này đến đây quả thực chính là một câu chuyện xâm chiếm lãnh thổ đầy máu và nước mắt.

Từ sau khi hắn đến đây vị trí phơi nắng ngắm trăng mà Hoa Lan cùng cây Trúc thích nhất bị chiếm lấy ; thời gian tu luyện mỗi ngày của Bạch Chỉ bị rút ngắn lại; mà ngay cả thời gian Hắc Mộc làm bối cảnh thỉnh thoảng bộc phát ra sát khí cũng bị cắt ngang. Cố tình toàn bộ yêu tinh nơi này cộng lại cũng không phải đối thủ của Hổ tinh kia, vì thế Hắc Mộc cùng Bạch Chỉ đều thực bất mãn.

A, kỳ thật bất mãn nhất vẫn là Cải Thảo, từ sau khi cái tên ác ma bá đạo lại tuyệt đối không nói lý này đến đây, căn bản mỗi ngày hắn đều không có cơ hội mở miệng nói chuyện ! ! Vừa nói nói liền bị đánh bay, Cải Thảo tinh tổn thương rồi! ! Nó thật vất vả mới có thể nói chuyện vậy mà lại bị cưỡng ép cướp đoạt quyền lợi nói chuyện! !

Đương nhiên điểm này trừ bỏ Bạch Chỉ có chút bất đắc dĩ vì ngày nào cũng phải đi ra ngoài ngọn núi nhặt nó về, thì những tên khác trong vườn bao gồm cả Hắc Mộc đều cảm thấy đây là chuyện tốt duy nhất mà Hổ yêu kia làm.

Nhưng mà dù nói như thế nào, sinh hoạt trong vườn vẫn tương đối hài hòa . Ngoại trừ một điểm.

“Lười cùng động vật so đo?” Lông mày xinh đẹp của Kim Tiêu nhướng lên, khinh bỉ trong mắt đổi thành cười nhạo: “Ngươi cảm thấy thực vật có điểm nào cao cấp hơn động vật?”

“Còn có. Ngươi rốt cuộc đã cấp mấy rồi, đến bây giờ còn chưa hóa thành người? Ta vì ngươi đã lãng phí bao nhiêu thời gian quý giá?”

Bây giờ tu vi thấp đã trở thành vết thương lòng của củ cải tinh Nhân Sanh.

Sau khi Kim Tiêu nói ra những lời này, những yêu khác trong vườn đều dùng tốc độ nhanh nhất di chuyển qua hai bên khu vườn. Hầu như mỗi lần sau khi những lời này xuất hiện Nhân Sanh đều nổ tung, mà chúng nó tuy đều là thực vật tinh thực kiên cường, cũng chịu không nổi linh khí ngày nào cũng bạo động của hàng này.

Quả nhiên, trong vườn một mảnh cát bay đá chạy.

Bất quá dù cát bay đá chạy như vậy cũng không có chút ảnh hưởng nào với nam tử đang đứng giữa vườn kia. Thậm chí ngay cả sợi tóc của hàng này cũng không động một chút.

Vươn tay một cái bắt được lá cây củ cải cao cở nửa người trước mắt kia, Kim Tiêu đem khoảng cách hai người (?) kéo lại gần.

“Có thời gian làm mình làm mẩy còn không bằng nhanh chóng tu luyện.”

“Em gái ngươi con mắt nào của người nhìn thấy ta không gia tăng tu luyện ! ! Tốt xấu cũng cần thời gian, ta mới thành tinh được bốn ngày! !”

Nhân Sanh hận không thể lấy lá cây tát hắn.

“Ờm, kỳ thật ta cũng hiểu được các hạ ngươi có chút nóng nảy. Từ Luyện Khí kỳ đến Kim Đan kỳ thật sự là có một quá trình .”

Bạch Chỉ có chút nhìn không được lão Đại nhà mình bị khi dễ — mặc dù tên khi dễ lão Đại càng giống lão Đại hơn.

Kim Tiêu nghe vậy liếc mắt xem thường.

“Ta vừa ra sinh ra đã là kim đan.”

Cho nên ngươi là muốn đắc ý rằng ngay cả quá trình ngươi cũng không có có đúng không? !

Trong lòng Nhân Sanh hung hăng ngược đãi người kia.

“Vậy sao ngươi còn chưa thành tiên! !”

“…” Kim Tiêu nhướng mày nhìn Nhân Sanh, chậm rãi nheo mắt lại.

Lừa đảo, hình như hắn đã nói cái gì không nên nói, Nhân Sanh cảm thấy chính mình sắp bạo động.

“Hừ, tiên? Cái thế giới kia đi còn không bằng không đi.”

“A? Có ý gì?” Chẳng lẽ là người trước mắt đã thành tiên? Nhân Sanh nháy mắt ngây người, sau đó nhanh chóng lắc đầu, nói giỡn sao nếu hàng này thành tiên sao hắn còn lăn lộn ở tứ giới.

“Chậc, cho ngươi thời gian một tháng, ngươi phải tu luyện tới Kim Đan cho ta, ít nhất cũng phải đến Tích Cốc. Sau đó ta liền mang ngươi đi ra ngoài.”

Tuy với Nhân Sanh mà nói có thể đi nhân giới hoặc là yêu giới nhìn xem là chuyện thực khiến người ta vui vẻ, nhưng mà vui vẻ cũng phải bảo vệ mạng nhỏ mới được. Hắn tuyệt không muốn vừa đến nhân giới hoặc là yêu giới đã bị người hoặc là yêu xem thành củ cải thập toàn đại bổ mà gặm .

“Cái kia, tuy rằng ta có thể hiểu được ngươi muốn báo ân tâm tình , nhưng mà ngươi không biết là thời gian một tháng quá ngắn sao? Hơn nữa cho dù ta có thể tu luyện tới Tích Cốc kỳ, đi ra ngoài cũng thực dễ dàng bị người bắt được không? Cho nên hay là”

“Ngươi xem ta không tồn tại?” Lông mày Kim Tiêu lông mày nháy mắt liền nhíu lại, khuôn mặt có vài phần âm trầm nhe răng cười: “Trước khi ta chưa bắt ngươi, ngươi cảm thấy ta có thể để cho những tên khác bắt ngươi sao?”

“Mặt khác, ta không thể không nói cho ngươi biết một chuyện đối với các ngươi mà nói là tin tức thật bất hạnh — chỉ có một tháng, nơi này nhất định sẽ bị người công phá, bởi vì bọn nhân loại đáng chết cùng yêu đã đạt thành hiệp nghị, muốn khai thông nhân yêu (gay) hai giới.”

Nháy mắt, Nhân Sanh cảm thấy hắn bị sét đánh , chẳng lẽ nhân cùng yêu không phải là đối địch sao? Chẳng lẽ cách thức hắn đầu thai thế giới này không đúng? ! Còn có, bắt ngươi là có ý gì, này chắc không phải là ý mà hắn nghĩ đi? !

4 thoughts on “Giá khanh đa đích nhân tham_4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s