Giá khanh đa đích nhân tham

Giá khanh đa đích nhân tham_2

2. Tu luyện lừa đảo

Nhân Sanh nhìn cái cây to lớn che trời kia thật sự là không thế nào có thể tin tưởng có người này thì ở đây vậy mà hắn còn có thể ngồi lại vị trí lão đaị, có lẽ là ánh mắt của hắn quá rõ ràng, thế nên cho dù thể tích của cái cây màu đen kia với hắn kém nhau đến mức hầu như không thể nhìn thấy hắn, tên đó vẫn cảm nhận được ánh mắt của hắn.

“Tuy rằng ta không biết vì sao ngươi mạnh hơn ta, nhưng mà ngươi nhớ kỹ! Trước khi ngươi không có cách nào chính thức đánh bại ta, ta chỉ sẽ bị động bảo vệ, tuyệt đối sẽ không đi giúp ngươi làm bất cứ chuyện gì.”

“Hơn nữa, một khi ngươi đã làm chuyện gì có lỗi với chức vị lão đại này, ta nhất định sẽ dạy dỗ ngươi. Luận tuổi, ta là lớn nhất!”

Nói xong mấy câu nói đó cái cây màu đen to lớn liền tiếp tục đứng làm bối cảnh. Nhân Sanh nhìn đến co rút khóe miệng, thì ra hắn vẫn còn trong giai đoạn thử việc? Chậc, thật ra hắn cảm thấy nếu thế giới bên ngoài thật sự nguy hiểm như vậy, lão Đại mặc dù có đàn em bảo hộ nhưng cũng là nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao, mà làm một đàn em không hề có cảm giác tồn tại, còn có khả năng sống lâu một chút…

Bằng không làm sao lại có nhiều thế thân tồn tại như vậy.

“Lão Đại lão Đại? Ngươi đang suy nghĩ gì?” Cải thảo chưa từng yên tĩnh.

“… Ngươi có thể cống hiến một cái lá của mình không?” Nhân Sanh yên lặng một lát mở miệng.

“? Làm gì?” Cải trắng còn chưa có kịp phản ứng.

“Ta muốn xem thử có thể ăn được hay không.”

! ! !

Nhìn tên kia nhảy ra xa ba thước Nhân Sanh bĩu môi tỏ vẻ khinh bỉ, không phải chỉ có một cái lá cây sao. Khẩn trương như mất vàng vậy… Dù đời trước hắn ăn nhiều cải thảo như vậy cũng chưa gặp một cái có thể nói, bốn tên tiểu đệ trước mắt này tuy nhìn sơ đều rất giống thực vật đời trước, nhưng thực rõ ràng, chúng nó tuyệt đối không phải là phàm vật. Nếu như vậy, thân là một lão đại, hiểu biết về bản lĩnh và chủng loại của đàn em là vô cùng quan trọng, phải có trách nhiệm với chức vụ của mình?

Cho nên.
“Ngươi là cải thảo tinh?” Nhân Sanh cải thảo vẻ mặt xoắn xuýt lui về phía sau. Đồng thời liếc mắt lên cây trúc cùng hoa lan: “Trúc tinh cùng lan tinh?”

“Ngươi mới là cải thảo tinh!”

“Ai là trư tinh! !” (trúc/竹/zhú – trư/猪/zhū)

“Lam tinh là cái gì! !” (lan/兰/lán – lam/蓝/lán)

Cái gì gọi là cùng nhau tức giận. Chính là cái này.

Lúc này Bạch Chỉ ở một bên cảm thấy may mắn lão Đại hình như không biết bản thể của nó. Bất quá không chờ nó thở ra một hơi.

“Còn ngươi thì sao, là thụ tinh sao.”

Xin không cần dùng từ không rõ ràng như vậy để gọi nó được không?

Nhìn ba tên bên cạnh đồng loạt giậm chân, thân là một tên tính cách vô cùng trầm ổn tin cậy trong 5 người, Bạch Chỉ chỉ có thể hít sâu một hơi, bắt đầu giới thiệu những thực vật còn sống trong vườn này. Nhân tiện cũng giới thiệu một chút hoàn cảnh chung quanh vườn.

“Lão Đại, ngài mới vừa tỉnh có lẽ cái gì cũng không biết, chỗ của chúng ta là nơi giao nhau của nhân giới cùng yêu giới . Nơi này có một đại quốc tu tiên, tên là Hạo. Hạo quốc xem như là một trong năm nước lớn ở nhân giới. Tuy nó không nằm ở trung tâm nhân giới, nhưng bởi vì giao với yêu giới, cho nên người tu tiên nhân giới vô cùng coi trọng. Cho nên người nước Hạo đông đảo vả lại có không ít người tu tiên thực lực cường đại.”

“Bất quá lúc trước đã nói, muốn từ giới này đến một giới khác thật ra là một chuyện vô cùng khó khăn, cho nên mặc dù là Hạo quốc giao với yêu giới, nhưng con đường để người tu tiên cùng yêu tu qua lại hai giới cũng rất khó tìm được, mà cho dù có, nếu không bị người có địa vị cao ở hai giới canh giữ, thì chính là vô cùng nguy hiểm, vừa không để ý sẽ hồn phi phách tán.”

Nói tới đây, trên mặt Bạch Chỉ liền lộ ra một niềm kiêu ngạo, ngay cả ba tên bên cạnh cũng là bộ dáng đắc ý. Không đợi Nhân Sanh mở miệng hỏi, Cải Thảo cũng không ngừng đắc ý nói:

“Lão Đại ngươi không biết! Nơi này của chúng ta chính là con đường giữa nhân giới cùng yêu giới. Nhưng mà nơi này thật ra chính là do một vị thượng cổ đại tiên vì hấp thu linh khí hai giới mà đặc biệt mở linh sơn. Từ ngọn núi này có thể đi đến nhân giới cùng yêu giới, chẳng qua hắc hắc…”

Lá màu trắng ngọc của Cải Thảo tinh run rẩy run rẩy , Nhân Sanh nhìn mà muốn vươn tay xé xuống.

“Ờm, chẳng qua đến nay chưa có người hoặc yêu nào có thể đi đến nơi này!”

Nhân Sanh khều khều lá củ cải của nó: “Có ý tứ gì? Con đường này rất bí ẩn?”

“Ha ha! Không hổ là lão Đại! Phải biết vị đại tiên kia mở tòa linh sơn này chính là vì tự nuôi tuyệt thế mãnh thú cùng tuyệt thế linh thảo, tuy rằng tên trước vì có chút nhiễu loạn ngàn năm trước mà mãnh thú đã bỏ chạy, tên sau còn chưa kịp trồng cũng bởi vì thiếu linh khí mà treo, nhưng mà, cái này cũng không chút nào ảnh hưởng, chỗ của chúng ta là nơi quan trọng nhất của linh sơn, linh khí vô cùng sung túc.”

Ba.

Một nhánh cây của Bạch Chỉ đem cải thảo đánh bay, tránh cho người này càng nói càng xa, tiếp tục giải thích với Nhân Sanh:

“Khu vườn này là trung tâm yêu giới, năm đó chủ nhân vì nghịch thiên gieo trồng một gốc cây vân tiên tố mà cố ý khai phá, nhưng mà yêu cầu của cây vân tiên tố kia với linh khí cực kỳ hà khắc, lúc chủ nhân trồng nó, cũng bởi vì linh lực không phù hợp yêu cầu của nó mà trực tiếp chết héo. Điều này làm cho chủ nhân rất là tiếc nuối, cuối cùng mới tùy tiện trồng chúng ta, khi đó cũng chỉ muốn không lãng phí linh khí này mà thôi. Cho nên linh thực trong vườn này mới ít như vậy, thế nên sung túc để cho chúng ta có duyên khai linh tu luyện.”

Nhân Sanh gật gật đầu: “Cho nên ta cũng vậy?”

“Ờm, ngài không phải.”

“Hả?”

“Ít nhất một ngàn năm sau khi chúng ta mở linh trí, ngài vẫn chưa có xuất hiện . Ta nhớ rõ đại khái là khoảng một ngàn năm sau khi gốc cây vân tiên tố kia chết héo, chủ nhân mới vẻ mặt kích động mang theo một cái hộp trở lại. Nhưng mà chúng ta cũng không có ai nhìn thấy trong hộp kia có thứ gì, vì lúc ấy có một vị tiên quấn lấy chủ nhân, chủ nhân vì che dấu tai mắt mọi người liền trực tiếp vung tay áo lên.”

“Ừ.”

“Nên cái gì chúng ta cũng không biết .”

“…” Mẹ ơi, vậy những chuyên nói nãy giờ đều vô nghĩa sao!

“Ờm, bất quá khi chúng ta tỉnh lại liền nhìn thấy lão Đại ngài .” Bạch Chỉ cảm thấy không khí xung quanh có chút không ổn.”Chúng ta đoán, chắc ngài là vật trong cái hộp kia …”

“Ta tình nguyện tin tưởng ta là mọc hoang.” Quơ lá cây đánh gãy lời Bạch Chỉ, Nhân Sanh từ chối nghe những suy đoán vô dụng, dù sao mặc kệ hắn là cái gì, cũng không thay đổi sự thật hắn chỉ là củ cải.

“Cho nên khu vườn trung tâm linh sơn này, cũng chính là nơi tiếp giáp hai giới, chỉ cần vào trong vườn này, cơ bản là có thể đi đến giới khác?”

So với việc mình có phải trong hộp hay không, nó vẫn cảm thấy chuyện của hai giới càng đáng để ý hơn, dù sao sau này hai nơi này hắn chắc là phải đi đến .

Bốn hàng thành tinh đồng thời gật đầu.

Hoa lan tinh còn cười gian phụ thêm một câu: “Nhưng là khu vườn này là nơi nhiều cấm chế nhất trong toàn bộ linh sơn, là nơi khó qua nhất, cho dù là có người hoặc là có yêu không có mắt đi đến nơi này, nhưng mà! Lão Đại ngươi yên tâm, có trong cấm chế cùng chúng ta ở đây, cho dù hắn là tiên! Đều phải đi về hết cho lão tử!”

Quân tử như lan quân tử như lan, đây là so sánh lừa đảo nhất mà hắn từng nghe được.

“Được rồi, ngươi nói một chút xem các người là cái gì tinh đi. Ta đã biết rõ trong vườn thực an toàn .” Chí ít dù bốn người này không đáng tin cậy, nhưng mà Nhân Sanh tuyệt đối tin tưởng cái tên hắc mộc đang làm bối cảnh phía sau hắn.

“A, ta là nhiếp hồn u lan, công kích yêu linh cấp 8, đám người còn có yêu còn có ma, quỷ không biết xấu hổ kia đều mơ ước dùng hết con của lão tử luyện chế tiên đan! Ừm, lúc đầu chủ nhân cũng vậy. Nhưng mà hắn treo. Cũng không nhắc lại.” Gốc cây hoa lan kia tinh nghiêng nghiêng thân mình, linh khí màu tím nhạt chung quanh nó rất có khí thế mê hoặc.”Nhân tiện nhắc tới, lão tử chính là tu vi Kim Đan mà nhân giới nhắc tới.”

“Đúng vậy, U Lan là kim đan tu vi, xem như đứng giữa trong năm người chúng ta. Nguyên hình của cải thảo là Cải Thảo Đa Bảo, lá cây của nó dù luyện khí hay luyện đan đều rất tốt, mà lá cây trực tiếp hái xuống có thể hóa thành linh diệp, cũng tương tự như linh thạch. Cải trắng cũng là linh thực cấp 8. Hiện tại tu vi ở Ích Cốc sơ kì.” Bạch Chỉ nói xong dùng ánh mắt cực kỳ mịt mờ liếc mắt nhìn chằm chằm cải thảo một cái, lá cây tên kia luôn thẳng, sau đó liền có chút bất mãn ỉu xìu. Được rồi, hắn yếu nhất, hắn yếu nhất! !

“A không đúng! Rõ ràng là lão Đại yếu nhất! !” chợt Cải Thảo rống lớn một tiếng. Sau đó bị Bạch Chỉ đánh bay.

“Khụ khụ, cái kia, nguyên hình của tại hạ là Bàn Long Bạch Chỉ thụ, là linh thực cấp 9, tu vi hiện tại là Kim Đan hậu kỳ, trừ bỏ Hắc Mộc lão ca, xem như đứng thứ hai trong năm người. Đương nhiên, phần lớn tình huống, an toàn của ngài là ta bảo đảm .”

“Sau đó là cây trúc, nó là Kim Lôi trúc, mặc dù là cấp 7, nhưng đối với ma cùng quỷ, lực công kích của nó còn mạnh hơn ta cùng Hắc Mộc Đại lão ca một bậc, ừm, chẳng qua bây giờ đang ở Ích Cốc hậu kỳ mà thôi, kém một bước lên Kim Đan.”

Kỳ thật ngươi là muốn nói hàng này cũng không đáng tin cậy như Cải Thảo phải không? Mấy ngàn năm ngay cả Kim Đan cũng luyện không tới? !

“Cuối cùng là Hắc Mộc lão ca , hắn ừm, đầu tiên chính là có chút bất cẩu ngôn tiếu. Nguyên hình là Kiến Huyết Phong Hầu thần mộc. Cấp 9.”

Bạch Chỉ nói thực đơn giản hàm súc, nhưng Nhân Sanh nghe rất nhức nhối. Kiến Huyết Phong Hầu… đại danh của Hàng này đều vượt đến thế giới kiếp trước của hắn! Chính là nghe Bạch Chỉ nói xong Nhân Sanh cảm thấy hắn có chút luẩn quẩn trong lòng.

“Linh thực cao nhất trong Tu tiên giới là cấp mấy?”

“A, hiện nay mới là cấp 10. Vân Tiên Tố trước đây chủ nhân tìm được là tiên phẩm…”

Nhân Sanh nghe vậy yên lặng: “Ta có tài đức gì, một củ cải có thể làm lão đại các ngươi? !” tên đàn em thấp nhất cũng là cấp 7! ! Hắn nghĩ một củ cải tinh dù làm gì cũng không có khả năng vượt qua cấp 5!

“Ờm, cái này, căn cứ vào sự thảo luận của tập thể chúng ta, đoán rằng nguyên hình của ngài là Tử Ngọc Thanh La cấp 9. Sau đó, ngài biến dị . Cho nên, bây giờ hẳn là trên cấp 9.”

Nhân Sanh nghe được rơi lệ đầy mặt, hắn thật tình chưa từng nghĩ qua củ cải cũng có thể cấp 9. Bất quá chưa đợi hắn cảm thán xong, Bạch Chỉ lại nói tiếp:

“Cái kia, suy xét đến tu vi của ngài chỉ mới có luyện khí mười tầng, còn không tới Trúc Cơ Kỳ, cho nên, kế tiếp lão Đại ngài nên tu luyện đi. Dù sao , linh thực trên cấp chính hầu như tu vi không thấp hơn Kim Đan.”

Ngươi ít nói thật sẽ chết sao? ! Nhân Sanh căm tức.

“Ờm, bất quá đến Kim Đan kỳ ngài có thể hóa thành hình người . Cũng có thể đi nhân giới nhìn xem.”

Vì thế khuôn mặt căm tức của Nhân Sanh lập tức chuyển sang mặt mỉm cười.

“Kia còn chờ cái gì! Nhanh chóng tu luyện a!”

“Cái này, ngươi cảm thấy nằm tu luyện tốt hay là đứng tu luyện tốt?” Cải Thảo lại bị kích động chạy tới hỏi.

“… Hả?”

“Ta cảm thấy vẫn là nằm tốt, ít nhất có thể càng dễ dàng hấp thu nhật nguyệt tinh hoa! Nhưng mà mặt trời đã rơi xuống phía đông, ánh trăng lập tức sẽ mọc lên, chúng ta tu luyện sẽ chậm hơn ban ngày không ít .”

Cải trắng nói xong liền lập tức nằm ở trên mặt đất, sau đó quanh thân bắt đầu tỏa ánh sáng.

Cùng lúc đó cây trúc cũng oanh một tiếng nằm xuống, hoa lan ngược lại đứng , chẳng qua hàng này thế mà lại đứng chổng ngược? Nhìn tới nhìn lui, Nhân Sanh đã cảm thấy chỉ có cắm rễ xuống đất là bình thường nhất… cho dù rễ cây của nó dài qua đầu .
Nhìn mấy tên xoay qua xoay lại trước mặt tỏa ra ánh sáng khác nhau này, Nhân Sanh co rút miệng củ cải, cách bọn họ tu luyện chính là tìm một tư thế vô cùng thoải mái, sau đó được chiếu sáng? ! Quả nhiên đủ thực vật đủ yêu tinh!

4 thoughts on “Giá khanh đa đích nhân tham_2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s