Ngã đích lão ba thị lão đại

Ngã đích lão ba thị lão đại_đệ tam thập tứ chương

Đệ tam thập tứ chương

Ta nhắm mắt lại, chậm rãi cảm thụ quá trình thống khổ ý thức dần dần hồi phục, đầu rất đau, toàn thân cũng đều phi thường không thoải mái, như là nát ra.

Dần dần quen với cảm giác không khỏe của thân thể, ta mới chậm rãi đã có thính giác, bên tai có tiếng nức nở, có tiếng khóc ô ô không dứt, cũng có được khí tức của hương khói…

Hương khói? ? ?

Ta  mở to hai mắt… Ta là mù lòa sao? Vì cái gì tất cả đều là một mảnh tối đen như mực, cái gì cũng nhìn không thấy?

Khó khăn giơ tay lên, ta nghĩ chạm phía trước, thế nhưng lại gặp một chướng ngại vật, ta sờ soạng rất lâu, rốt cục ra được một cái kết luận: không phải ta mù, mà là ta hiện tại đang nằm ở bên trong một cái hộp lớn. Nếu như không ngoài dự liệu của ta, cái hộp này gọi là quan tài.

Nhịn không được rùng mình một cái, nằm ở loại địa phương này, thật sự là cái nấp quan tài này mới đậy lên không bao lâu, bằng không thì ta đã sớm biến thành quỷ  —— bị chôn sống mà chết .

Đúng rồi, ta còn chưa có chết, cho nên hiện tại ta không thể nằm ở cái địa phương này, cho dù tay chân không có khí lực, nhưng là phải dùng sức hung hăng xao động, ý đồ khiến cho người chú ý.

“Ta nghe được dường như có âm thanh gì.”

“Dường như… Dường như là từ nơi ấy… Chỗ đó truyền đến …”

“Long ca! Long ca ngươi đừng đi qua vạn nhất… Ách…”

“Long ca! Đừng đi qua, coi chừng có cổ quái! Long ca! !”

Ta nghe được tiếng bước chân trầm trọng hướng ta càng ngày càng gần, ta biết rõ bọn hắn đã phát hiện ta rồi, vì vậy bắt đầu dùng chân đá lên cái nấp.

Người nào lại thiếu đạo đức như vậy a? Lại đem bổn thiếu gia giam ở cái loại địa phương này? MD! Để cho ta biết là ai, cũng phải đem hắn nhốt vào để hưởng tư vị này! NND! Trong nội tâm càng nghĩ càng hỏa, càng giận đá càng mạnh, toàn thân đã dần dần hồi phục khí lực, ta nghe được nấp quan tài bị ta đá phát ra âm thanh “Thùng thùng” vọng lại địa phương nhỏ hẹp này, quả thực là tự tàn phá màn nhĩ của mình.

“Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ ngươi không chết? Nhanh, nhanh đem cái nấp này mở ra cho ta! Nhanh!”

Thanh âm lạ lẫm mà quen thuộc, ta lại nghe một chuỗi tiếng bước chân hướng ta chạy tới, sau đó liền nghe thanh âm thứ đồ vật được nạy ra.

Lập tức ánh sáng xuất hiện làm cho ta không tự giác đưa tay che mắt, không đợi ta kịp phản ứng, liền bị kéo vào một cái ôm ấp hoài bão vừa kiên cường, hữu lực nhưng lại run nhè nhẹ.

“Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ… Kỳ Kỳ… Kỳ Kỳ của ta…”

Thanh âm của hắn khàn khàn đến không thể tưởng tượng nổi, hắn ôm chặt làm cho ta một loại cảm giác hắn muốn hòa nhập thân thể ta cùng với hắn, thật chặt thật chặt… … … … …

NND! Hắn muốn giết ta sao? !

“Này… Khục khục…” Vừa mới mở miệng mới phát hiện cổ họng ta thực khô khan, nhíu mày bắt đầu ho khang, dọa người chính là cái nam nhân đang ôm ta liền lập tức khẩn trương mà đẩy ta ra, mặt mũi hắn tràn đầy lo lắng cùng bất an: “Kỳ Kỳ, ngươi làm sao vậy? Không thoải mái ở đâu sao?”

Ta nhìn hắn, khuôn mặt gầy gò, cái cằm bén nhọn, mày kiếm, đôi mắt thâm thúy, cái mũi anh tuấn cùng môi mỏng khiêu gợi, một nam nhân anh tuấn lại tiều tụy như vậy!

Ta âm thầm thở dài. Xem ra hắn nhất định rất yêu thương ta, sau khi ta chết, mấy ngày qua một chút cũng không tốt. Nhưng là… Nhưng là…

“Khục khục…” Mới mở miệng đã cảm thấy yết hầu ngứa, chỉ có thể ho khan vài tiếng lại tiếp tục nói ra nghi vấn, “Cái kia… Ngươi là ai à?”

Hắn không thể tin trừng to mắt, vừa bi thương vừa thống khổ nhìn ta…

Ta gọi Long Kỳ, mười tám tuổi. Nam nhân anh tuấn ngày đó ôm ta chính là phụ thân ta, hiện là lão đại xã hội đen Hồng Kông. Theo hắn nói, ta đã chết đúng ba ngày.

Ta còn có hai thanh mai trúc mã, một người là Đằng Hun. Một người tên là Hắc Thất Tinh, bởi vì khi còn bé nàng thường tới nhà ta đoạt đồ ăn của ta vì vậy ta đặt cho nàng một ngoại hiệu là bé Heo.

Bé Heo… Rất quen thuộc ah, vì cái gì mọi thứ đối với ta đều lạ lẫm, duy chỉ có đối với danh tự này lại quen thuộc như vậy… Bé Heo… Bé Heo… U-a..aaa…

“Kỳ Kỳ, ngươi làm sao vậy?” Người bên cạnh phát hiện được ta khác thường lập tức đón lấy ta lo lắng hỏi.

“Không có gì.” Ta lắc đầu, trong nội tâm đột nhiên hiện ra một câu, mơ mơ hồ hồ , nhưng ta biết rõ cái kia là thanh âm của ta:

Bé Heo, ta sẽ không quên ngươi …

“Cha, bé Heo là bạn gái của ta sao?” Ta vịn cái trán, tay hắn đang ôm vai của ta bỗng cứng ngắt, lời hắn nói ra, âm trầm áp lực: “Vì cái gì hỏi như vậy?”

“Bởi vì ta đối với tên của nàng có ấn tượng, nàng với ta mà nói, là người trọng yếu nhất a.”

Tay trên vai ta nhất thời nắm chặt, ta bị đau nhức liền kêu to. Hắn tranh thủ thời gian buông ra, nhu hòa sửa lại tóc ta.

“Xú lão đầu, ngươi ngại ta chết đi lần thứ nhất còn chưa đủ ah!” Ta nghiến răng nghiến lợi mắng, từ kính chiếu hậu trông thấy bảo tiêu kinh ngạc trừng to mắt, mới phát hiện nguyên lai cha của ta không phải người bình thường, mà là xã hội đen… Xã hội đen ý tứ chính là, không phải là lãnh huyết đến con mình cũng có thể giết sao… Ta nơm nớp lo sợ quay đầu nhìn hắn, vừa vặn nghênh tiếp ánh mắt tràn ngập ưu thương cùng yêu thương của hắn… thật sự là quái dị a, vì cái gì bộ dáng hắn nhìn ta, không giống như là phụ thân nhìn nhi tử, giống như là… Giống như là đang nhìn… Tình nhân? !

Ha ha, làm sao có thể, nhất định là ta nhìn lầm rồi, đại khái là hắn quá sủng ta đi à nha, nghe nói hắn chỉ có một đứa con trai là ta, trước kia hắn đều đem ta sủng lên trời, cho nên ta mới có thể không nghe lời như vậy. Hơn nữa hắn cũng không có trách ta, chỉ là bất đắc dĩ vuốt vuốt tóc của ta, một lần nữa đem ta ôm vào trong ngực của hắn.

… … … …

Tuy nhiên ngực của hắn rất thoải mái rất làm cho người ta an tâm, nhưng là… Nhưng là…

Nhẫn nại  N lần, ta rốt cục cũng nhịn không được nói ra lời trong tâm ta: “Cha, hai cha con như vậy thật kỳ quái a, ta cũng không phải nữ, bị ngươi ôm như vậy thật mất mặt.”

Không biết có phải hay không là bởi vì ta chết một lần, hắn cơ hồ đối với ta nói gì nghe nấy, tuy nhiên ta nhìn thấy trong mắt của hắn cô đơn, nhưng cuối cùng cũng buông tay ra.

Ta tại sao phải chết, tại sao phải mất trí nhớ, đây hết thảy không ai nói cho ta biết, cha ta nói hắn cũng không biết, người duy nhất biết, hiện đang nằm trên giường hôn mê bất tỉnh.

Ta hỏi hắn tại sao nàng phải hôn mê bất tỉnh, hắn ánh mắt phức tạp nhìn ta, rồi mới nói cho ta biết, bởi vì nàng thay ta ngăn cản một thương, viên đạn sượt qua trái tim của nàng.

Chịu ngăn cản một thương giùm ta, không là bạn gái của ta thì là ai?

Thời điểm khi chúng ta đứng trước cửa bệnh viện, ta đã không thể chờ đợi được muốn xông vào, gặp bé Heo người đối với ta cực kỳ trọng yếu, đến cùng có gì nguy hiểm hay không, còn có… Nàng, lớn lên là có bộ dáng gì…

Bởi vì tâm tình ta không thể chờ đợi được, khiến ta hoàn toàn không để ý đến đạo ánh mắt đau thương của người bên cạnh.

Ta cho rằng trong phòng bệnh hẳn là người thân của bé Heo, lại không ngờ là một nam hài phi thường tiều tụy.

“Hắn là Đằng Hun.” Phụ thân bên tai ta nói.

Đằng Hun? ! Ta quả thực không tin được, người trong miệng phụ thân nam hài tuấn dật tiêu sái lạnh lùng, như thế nào lại có bộ dạng mệt mỏi tiều tụy chán chường như vậy.

Hắn nắm thật chặt đôi tay tái nhợt của nữ hài trên giường, lông mày nhíu chặt, ánh mắt nhìn nàng như nhìn thứ trân quý nhất.

Kỳ quái, bé Heo chẳng lẻ không phải là bạn gái của ta sao? Hay là hài tử gọi Đằng Hun này cũng ưa thích nàng? Cho nên thời điểm ta chết mới ở chỗ này chiếu cố nàng?

“A Hun…”

Nghe được thanh âm của ta nam hài đó bỗng thoáng kinh ngạc, lập tức chậm rãi quay đầu, ta cho là hắn nhìn thấy ta sống sẽ không vui, dù sao bé Heo cũng vì ngăn cản viên đạn của ta, mà ta lại là bạn trai của nàng. ( trời ạ ~~~~ Kỳ Kỳ ngươi đến cùng suy nghĩ cái gì ah ~~~) nhưng mà trong con ngươi của hắn hoàn toàn là kinh hỉ, xông lên chăm chú đem ta ôm vào trong lòng trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: “Ngươi rốt cục tỉnh, ngươi rốt cục tỉnh, ngươi rốt cục tỉnh…”

“A Hun.” Ta đẩy hắn ra, nhìn thấy trong mắt của hắn tràn đầy hơi nước, nước mắt muốn rơi không rơi , đột nhiên cảm thấy có chút khổ sở, quả nhiên là thanh mai trúc mã hảo huynh đệ ah, “A Hun, bé Heo thế nào?”

“Ngươi còn nhớ rõ bé Heo? Ngươi không phải mất ký ức sao?” Ánh mắt hắn chuyển đến phía sau ta, ta mới giật mình sẽ có người nói cho ta biết mọi chuyện. Hắn so với ta cao hơn tựa đầu lên vai ta, thanh âm của hắn có rất nhiều bất đắc dĩ cùng ưu thương: “Kỳ Kỳ, thực xin lỗi, ta biết rõ ngươi không có chết, cho nên mấy ngày nay không có đi nhìn ngươi. Bé Heo một mực không có tỉnh, ta rất hoảng loạn, ta không biết nên làm sao bây giờ, không biết nên làm sao bây giờ…”

“A Hun, ngươi không trách ta sao?”

“Tại sao phải trách ngươi?”

“Bởi vì ta bé Heo mới…”

“Không!” Hắn ngẩng đầu, kiên định nhìn ta, “Cho dù đổi là ta, cũng nhất định phải làm như vậy .”

“Vì cái gì?” Ta hiếu kỳ.

Hắn khó xử nhìn phụ thân sau lưng ta, ta lập tức minh bạch có một số việc nhất định  phải gạt hắn , vì vậy chỉ có thể cầu hắn đi xuống.

Hắn thật sâu nhìn ta, liền cái gì cũng không nói, đi ra ngoài cửa.

Nhìn bóng lưng tịch mịch của hắn, lồng ngực của ta đột nhiên giống như bị cái gì xé rách, đau đau. Ba ba…

Lại ngắm nhìn người trên giường, ta chỉ có thể giữ vững tinh thần, kéo hắn ngồi lên ghế trong phòng bệnh: “Tốt rồi, có gì muốn nói, ngươi cứ nói đi.”

Người trên giường rất đẹp, cho dù có chịu ốm đau tra tấn, nhưng vẫn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Là người vì ta đỡ đạn sao? Là người có ấn tượng sâu sắc nhất trong ta sao? … Người xinh đẹp như vậy, thật sự không là bạn gái của ta sao? ? (=_=||)

“Nàng không sao chứ?” Ta cầm chặt tay của nàng, hơi lạnh, khiến cho ta đau lòng.

“Bác Sĩ nói đã thoát ly nguy hiểm, nhưng lúc nào tỉnh, hắn cũng không biết.”

Chứng kiến mặt của hắn lại từ từ trầm xuống, vỗ vỗ bờ vai của hắn ý bảo hết thảy đều khá hơn. Tuy rằng trong lòng ta không có ấn tượng về hắn, nhưng mà khi ta nhìn thấy hắn, vậy mà một chút cũng không thấy lạ lẫm. Tựa như ngày đó ta nhìn thấy phụ thân của ta, tuy rằng không biết hắn là ai, hắn cũng hoàn toàn không có cho ta một chút cảm giác lạ lẫm. Hắn còn trẻ như vậy, hoàn toàn nhìn không ra đã có một đứa con trai lớn là ta, nhưng mà sau khi hắn nói hắn là ba ba của ta, ta thế nhưng không có một điểm cảm giác đột ngột. Nhưng mà… Cảm giác, cảm giác lúc đó khi ta nhìn thấy hắn, ngoại trừ cảm giác phụ tử dường như còn cái khác… Đột nhiên nhớ tới ánh mắt thâm tình của hắn, trực giác của ta liền ném nó bay xe…(đến) nơi hẻo lánh. Làm cái gì ah, giữa phụ tử làm gì có loại ánh mắt này, có ác tâm hay không ah!

“Nhất định sẽ tỉnh! A Hun, bé Heo nhất định sẽ tỉnh!” Ta nắm chặt tay của hắn cũng đồng thời nắm chặt bé Heo tay… Đợi.. . vân vân…

Nhẹ nhàng quay đầu, nhìn thấy người trên giường mở to hai mắt, liền suy yếu hướng chúng ta mỉm cười.

“Ta đã trở về.”

Hoàn đệ tam thập tứ chương

One thought on “Ngã đích lão ba thị lão đại_đệ tam thập tứ chương

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s