Ngã đích lão ba thị lão đại

Ngã dích lão ba thị lão đại_ Đệ thập lục chương

ĐỆ THẬP LỤC CHƯƠNG

Thứ sáu rất nhanh cũng đã đến. Mà hội phụ huynh họp vào lúc 6 giờ rưỡi. Trường học quy định mỗi một học sinh nhất định cũng phải đến. Chỉ có nguyên nhân đặc thù mới có thể hướng chủ nhiệm xin nghỉ.

Hiện tại đã 6 giờ, cha ta đang đứng. Ta cẩn thận hồi tưởng lại mọi chuyện trong trường, ân… hoàn hảo… Có mấy lần trốn học, bất quá đều là phụ thân không tốt, ai kêu hắn đem người về qua đêm. Còn có không soạn bài… Cũng là hắn không tốt, ai kêu hắn mặc kệ ta. Về phần giao bạn gái… Ngoại trừ đêm đó nét mặt của hắn nhìn có chút khủng bố, mấy ngày nay hắn ngược lại cũng không có nói ra, chẳng phải không sao sao. Ân… Còn có…

Vì một đống chuyện làm sai của mình mà tìm một đống lý do, sau khi nghe ba bốn lần thúc giục của quảng gia ngoài cửa, ta liền chậm rì rì mà đi xuống lầu.

Phụ thân hắn đang ngồi ở đại sảnh hút thuốc, bên người vây quanh một đống bảo tiêu mặc âu phục, vừa nhìn thấy ta, liền lạnh lùng đứng lên, nói một chữ đi. Sau đó một đống người liền tiến ra ngoài, ngồi lên xe.

Hắn lặng yên, trên đường đi cũng chỉ là hút thuốc, không nói một chữ. Nhưng mà ở trong cái trầm mặc này, ta đột nhiên nhớ đến một chuyện rất nghiêm trọng.

Trong trường học căn bản không có người biết rõ cha ta là đại ca xã hội đen. Hắn như vậy xuất hiện không tạo thành oanh động mới là lạ Hơn nữa kể từ đó, về sau ở trường học ta như thế nào sống a?

Rõ ràng từ nhà trẻ đến cấp hai chưa từng tham gia họp phụ huynh, vì cái gì lần này nhất định phải tới…

Thời gian trong suy nghĩ của ta mà chạy như bay, mắt thấy xe cách trường học càng ngày càng gần… Càng ngày càng gần…

“Hiệu trưởng của các ngươi tên Tưởng Vĩ?”

“Ách? … Đúng.” Hắn đột nhiên lên tiếng dọa ta nhảy dựng, nói thật, nét mặt lãnh khốc của hắn ngay cả nhi tử như ta cũng không dám nhìn thằng. Cổ nhân nói “Dùng nhân trị quốc mới có thể được dân tâm.” Vì cái gì hắn lạnh lùng vô tình như vậy không chút tình cảm lại có thể quản lí Phi Long minh?

“Cô bé kia… tên là Hàn Mỹ Tang?”

Ta cho là hắn đã quên, không hề nghĩ đến hắn lại nhớ đến nhất thanh nhị sở. Ta nhìn hắn, không tự giác gật đầu.

Cảm giác, cảm thấy động cơ hắn đến họp phu huynh không chỉ đơn thuần… mà còn ẩn chứa chuyện khác.

“Long ca, thiếu gia, đến.”

Bảo tiêu mở cửa cho chúng ta, thời điểm ta đi ra mới phát hiện, cửa trường học sớm đã ngừng đầy xe —— có xe đạp, xe xích lô, xe chạy bằng điện, xe máy, Santa Na, Ni Tang, Bảo mã [BMW] vân…vân, nhưng đồng thời xuất hiện ba chiếc Lincoln, ách… Dường như chỉ có nhà của chúng ta.

Cũng có rất nhiều người, có đệ tử, có lão sư, có đại thẩm bán quán ăn, tiểu chủ tiệm, viên chức, chủ xí nghiệp, nhưng xã hội đen… Dường như cũng chỉ có nhà của chúng ta a.

Bởi vậy thời điểm một đống hắc y nhân đứng trước cửa trường học, nơi ầm ĩ như chợ bán thức ăn bỗng dưng an tĩnh lại, ngẫu nhiên còn có thể nghe được thanh âm lá cây rơi trên mặt đất.

Biểu lộ trên mặt mọi người càng đặc sắc, có mờ mịt không biết xảy ra việc gì, có sùng bái không ngừng hâm mộ , có hoảng sợ muốn đi báo động , cũng có muốn nịnh bợ nhưng không có phương pháp .

Hiện trường ai cũng không dám mở miệng nói một chữ, ai cũng không dám hoạt động chân của mình dù là chỉ là một bước nhỏ. Chỉ có cha ta ưu nhã ôm ngực hút thuốc.

“Ah ~~~~~ Kỳ Kỳ ~~~~~ ta rất nhớ ngươi a ~~~~~~” trên lưng đột nhiên nhảy vên một vật thể nặng không tên, thiếu chút nữa làm gãy lưng ta, có người tức thời liền đem ta thoát khỏi khung cảnh quỷ dị.

“Tiểu… Heo…”

“Bé Heo, mau xuống.” Cũng may mắn a Hun xuất hiện kịp lúc, đem cục kẹo trên lưng ta lấy ra.

“Bá phụ hảo.”

“Long bá bá rất đẹp trai a ~~~~~” bé Heo nhìn cha ta đến nước miếng chảy không ngừng, nếu a Hun không kéo nàng lại chỉ sợ nàng đã sớm nhào tới rồi.

Bá bá ~~~~ ta trong lòng cười trộm, như thế nào nghe như vậy liền cảm thấy quái quái…

Chỉ thấy cha ta liếc ta, ta tranh thủ thời gian khép miệng lại, sau đó hắn hướng bọn a Hun gật nhẹ đầu, sau đó lại đem ánh mắt sắc bén một lần nữa quẳng lên trên người ta: “Phòng hiệu trưởng ở nơi nào?”

7:10 rồi.

Nói cách khác, phụ thân cùng hiệu trưởng đã nói chuyện 40 phút đồng hồ rồi. Ta hiếu kỳ, hai người này có gì để nói hay sao? Vậy mà có thể nói chuyện lâu như vậy. Nếu như nói người hiểu rõ ta nhất trong trường thì phải tìm chủ nhiệm mới đúng chứ.

A Hun cùng bé Heo không biết đã chạy đi đâu. Bé Heo mới từ La Mã [Rome] trở về, hai người muốn một mình cùng một chỗ giải nỗi khổ tương tư, chỉ lưu lại một mình ta ở bên ngoài phòng hiệu trưởng ngắm trăng.

“Kỳ Kỳ.”

Âm thanh thật mềm mại kiều mị, ta quay người, thấy Hàn Mỹ Tang đang mỉm cười nhìn ta.

“Sao ngươi lại tới đây?” đệ tử không phải là đang trong giảng đường nghe chủ nhiệm nói chuyện sao?

“Ta vụng trộm chuồn ra tìm ngươi.” Nàng dí dỏm thè lưỡi, “Chúng ta tan sớm đi a.”

Có lẽ là vì trung thu, đêm nay ánh trăng đặc biệt tròn lại đặc biệt sáng, ánh trăng rơi trên người nàng ta nhìn có chút mông lung.

“Ha ha ~~~ cho nên nói , thì ra a Mỹ nói về ngươi hoàn toàn là thật. Hiện tại nam sinh ngây thơ như ngươi vậy thật sự ít a, thực nghĩ mãi mà không rõ sao lúc trước ngươi có gang cùng a Lang cướp người a.”

Còn cũng không phải bị a Hun bức .

Ta vô tội nghĩ, đương nhiên ngoài miệng cũng không thể nói như vậy, “Đại khái là bởi vì ta rất ưa thích ngươi rồi a.”

Nàng cúi đầu xuống, ngại ngùng cười, mặt lộ ra một chút hồng, đáng yêu nói không nên lời.

Đúng là cái lúc này! Ta nói cho bản thân biết, cũng có lẽ bây giờ là thời điểm tốt để di chuyển dục vọng.

Nâng lên cằm của nàng, cúi đầu xuống, chậm rãi gần sát cặp môi để mộng mềm mại xinh xắn, tận lực ôn nhu trằn trọc mút thỏa thích.

10 giây… 20 giây… 30 giây… 40 giây…

Ta nhanh chóng đẩy nàng ra, tâm không ngừng kinh hoàng, nhưng phần rung động này không phải từ nụ hôn vừa rồi, mà là ta phát hiện ta đối với nàng căn bản cũng không có một điểm cảm giác. Vô luận cố gắng như thế nào, đều không có một điểm xúc động.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Nhìn bộ dáng mê mang của nàng, ta đột nhiên cảm thấy ta thật sự là một tên hỗn đản. Lại muốn lợi dụng nàng để chuyển đi phần quyến luyến không bình thường với cha ta.

“Kỳ Kỳ.” đôi môi mềm mại một lần nữa dán đến, nàng ôm chặt cổ ta, cả người đều dính lên, ta không biết làm sao đẩy nàng ra, lại lơ đãng nhìn thấy thân ảnh cao lớn đối diện, con mắt như mãnh thú chăm chú nhìn thẳng ta.

Ta thầm kêu một tiếng không tốt, vội vàng đẩy Hàn Mỹ Tang ra, thời điểm nàng còn chưa hồi phục tinh thần, thân thể của ta đã bị người tay không ôm lấy, đi về hướng cửa trường học.

“Cha… Ngươi… Ngươi thả ta xuống, ta… Tự mình…” Thanh âm của ta rốt cục biến mất trong ánh mắt tràn ngập tơ máu của hắn, khí tức thô bạo đó làm cho ta có cảm giác hắn tùy thời đều có thể giết ta.

Đem ta nhét vào trong xe, hắn mặt ngoài vô tình gọi bảo tiêu lái xe về nhà Ta lần nữa có dự cảm bất hảo.

“Ôi ~~~” vừa về tới nhà hắn liền đem ta đến gian phòng của hắn hung hăng đem ta lên cái giường KING S 12E , sau đó ta thấy hắn khóa cửa phòng lại, trong đầu ta hiện lên n cách hắn sẽ xử phạt ta.

“Cha… Ta, ta lại làm sai cái gì à?”

Ta sợ hãi nhìn xem hắn không nói một lời cởi áo khoát màu đen,áo khoát âu phục, cà- vạt, áo sơmi… chẳng lẽ hắn lại muốn bỏ ta ở chỗ này tỉnh lại sau đó hắn đi tắm a?

“Chính ngươi lúc đó chẳng phải 18 tuổi thì có ta sao? Ta giao bạn gái… U-a..aaa…” Bờ môi bị phong bế, thân ảnh cao lớn của hắn toàn bộ đều đè lên, đem ta khóa dưới thân thể của hắn không cách nào nhúc nhích.

Nụ hôn của hắn dị thường thô bạo, ta thậm chí cảm giác được trong miệng có nhàn nhạt mùi máu tươi, hắn một tay bắt lấy hai tay của ta giơ cao khỏi đầu, một tay cuồng loạn kéo y phục của ta, bàn tay to lớn thô ráp không thể chờ được mà cuồng loạn chà xát trên người của ta.

Thẳng đến lúc này ta mới phát giác một chuyện nghiêm trọng hắn… Hắn hắn hắn… Hắn sẽ không phải là nghĩ cái kia ta đi?

“Kỳ Kỳ, ngươi là của ta. Ngươi chỉ có thể là của một mình ta.” Thanh âm trầm thấp của hắn một lần rồi một lần vang lên bên tai của ta, vành tay mẫn cảm cũng bị hắn liếm không biết mấy lần, ta nhịn không được toàn thân run rẩy lên.

Cảm giác hai chân bị tách ra, địa phương yếu ớt nhất toàn thân bị người mãnh liệt cầm chặt, ta rốt cục kêu lên.

“Ah! ! Cha… Cha, không nên như vậy, không nên như vậy…”

Nắn lấy cằm của ta hắn một lần nữa đem đầu lưỡi vươn vào trong miệng của ta, tất cả chú ý đều bị tập trung vào khuôn mặt, tay của hắn khuấy động hạ thân của ta, từng đợt khoái cảm tê dại dần dần cắn nuốt lí trí của ta, tuy nhiên ta thật cao hứng phụ thân hắn nguyên lai đối với ta cũng là có dục vọng , nhưng là có một sự thật ta không thể không nhắc nhở hắn.

“Hô… Hô…” Thừa dịp hắn thả miệng ta ra để hôn trước ngực, ta cắn chặt răng, cố gắng không để ý tới dục vọng bên dưới, khắc chế suy nghĩ xoay người ôm lấy hắn xúc động nói: “Cha… Chúng ta… Chúng ta là phụ tử ah…”

Động tác của hắn trong lúc nhất thời đều ngừng lại, trong mắt hắn ta nhìn thấy dục vọng nồng đậm cùng một cổ lửa giận ta không thể nào lí giải được.

“Vậy thì thế nào? Ta hiện tại muốn ngươi chỉ hoàn toàn thuộc về một mình ta!”

 HOÀN ĐỆ THẬP LỤC CHƯƠNG

5 thoughts on “Ngã dích lão ba thị lão đại_ Đệ thập lục chương

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s