Hí hồ

Hí hồ_ Đệ tứ chương (thượng)

Loài người thường nói hồ ly vốn là loài động vật giảo hoạt nhất trên đời, mà ta cũng luôn luôn cho là như vậy. Bất quá bây giờ ta mới biết được trên thế giới còn có động vật so với hồ ly còn muốn giảo hoạt hơn, đó là một người tên là Ôn Ngọc. Hắn âm hiểm xảo trá, chỉ sợ dù là hồ tộc cấp thấp không phẩm chất cũng không theo kịp hắn…

“Thân thân, ngươi không nên đi nhanh như vậy a, chờ ta một chút!”

Ta là quỷ mới chờ ngươi, ta oán hận mà nghĩ, cái này đáng chết này lừa gạt ta, ta xem ngươi nên dứt khoát chuyển thành hồ ly đi, tróc yêu sư làm gì?

“Ngươi lại tức giận cái gì a?” Ôn Ngọc tăng cước bộ, chạy đến phái trước ngăn cản ta, vẻ mặt vô tội mà nhìn ta .

“Ta đã biến diện mạo thực của ngươi, ngươi không cần phải giả trang nữa” Nhìn bộ dáng của hắn thiên chân vô tà, ta sinh khí mà nói ra. Chính là khuôn mặt này, bộ dáng như là rất đơn thuần vô tội, kỳ thật bên trong vừa âm hiểm vừa hèn hạ.

“Nhân gia là bởi vì thích ngươi mới giả bộ rất ngu, nếu không ngươi đã sớm phất ống tay áo bỏ đi, ngươi đã đem trái tim của ta chôn xuống vực sâu vạn trượng.”

“Ta không cần ngươi thích!” Ta hít một hơi thật sâu, dùng bộ dạng bình thản nói, “Chuyện trước kia ta cũng không cùng ngươi so đo, dù sao chuyện không muốn cũng đã làm ra, bắt đầu từ bây giờ, chúng ta đường ai nấy đi, không cần gặp lại.”

“Không được!” Ôn Ngọc lớn tiếng nói, “Ta nói rồi, ta muốn cả đời cùng ngươi một chỗ.”

“Ta là hồ yêu.”

“Ta biết, như vậy thì thế nào.”

“Ta là nam.”

“Ta cũng vậy. có vấn đề gì sao?”

“Ngươi có từng nghe qua gay? Có từng nghe qua đồng tính sẽ bị khiển trách? Chúng ta tuyệt đối không có khả năng cùng một chỗ!”

“Hả, Nha Nha, ta vốn là nghỉ ngươi chỉ yêu ta có một chút mà thôi, bây giờ ta mới biết được, nguyên lai ngươi yêu ta so với thái bình dương còn muốn sâu hơn.”

“Ngươi lại nói bậy bạ gì đó, người nào yêu ngươi chứ?” Trời ạ, là hắn nghe không hiểu tiếng người hay là ta không hiểu tiếng người?

“Đương nhiên là ngươi rồi.” Ôn Ngọc nghiêm trang mà nhìn ta, “Yêu sẽ hấp thụ tinh khí người, ngươi sợ nếu ngươi cùng ta một chỗ, sẽ bất tri bất giác mà hại ta, hơn nữa hai người chúng ta đều là nam nhân, trong mắt người đời là chuyện bất bình thường, ngươi vì lo cho ta, sợ ta bị thế nhân thóa mạ, khinh bỉ, cho nên ngươi phải rời khỏi ta. Lúc ngươi nói muốn rời khỏi ta, kỳ thật trong lòng ngươi nhất định là rất đau a, ngươi suy nghĩ cho ta như vậy, ta rất cảm động a.”

“Ngươi nghĩ quá nhiều rồi…” Này có phải hay không là ông nói gà, bà nói vịt?

“Yên tâm, ta cũng không phải là người bình thường, không có việc gì. Về phần người khác nói như thế nào, cho dù toàn bộ thế giới có phản đối, toàn bộ vũ trụ kháng nghị, ta cũng sẽ bài trừ mọi khó khăn, cùng ngươi một chỗ.”

“Ai nói với ngươi như vậy, ta nói chính là…”

“Ta mặc kệ, dù sao ngươi ăn ta, ngươi phải chịu trách nhiệm!” Không đợi ta nói hết, Ôn Ngọc thoáng cái cắt đứt lời ta.

Ta ăn hắn? Nhớ tới chuyện phát sinh hôm qua, ta thoáng cái bốc hỏa, ta còn chưa tìm hăn tính sổ, cư nhiên hắn lại nói như vậy? Ta thở hỗn hển mà quát: “Ngươi đang nói chuyện ma quỷ gì, rốt cuộc là ai ăn ai hả?”

“Đương nhiên là ngươi ăn ta.”

“Ngươi…”

“Vốn chính là vậy.” Ôn Ngọc không biết từ nơi nào lấy ra một khối đường quả, nhét vào trong miệng ta, từ từ nói, “Nào, bây giờ trong miệng ngươi có đường quả, cho nên ngươi ăn đường quả, đúng không?”

Ta gật đầu.

“Còn nữa, ngày hôm qua là ta ở trong cơ thể ngươi, cho nên, là ngươi ăn ta!” Ôn Ngọc dương dương đắc ý với cái kết luận vừa nghĩ ra.

Ta đã tức giận đến nói không ra lời rồi, ta liều mạng áp chế tức giận của bản thân, trong lòng tự nói với mình, hắn chỉ là một con heo nói nhăng nói cuội! Ta hít một hơi thật sâu, cực lực khiến cho chính mình bình tĩnh trở lại, nếu cùng người hèn hạ âm hiểm này nói thêm gì nữa ta nhất định sẽ bị tức chết. Nhìn Ôn Ngọc một bộ dáng thiên hạ thái bình, ta lạnh lùng mà đối hắn nói: “Mặc kệ thế nào, ta sẽ không cùng ngươi một chỗ.”

“Tại sao?” Ôn Ngọc lại bày ra ánh mắt vô tội của hắn.

“Ta không muốn cùng một chỗ với người nhỏ hơn ta.” Lấy cớ này thật sự là thật tốt quá, ta thế nhưng lại lớn hơn ngươi ba ngàn tuổi, ngươi không phải muốn bài trừ muôn vàn khó khăn sao? Không cần nhiều phiền toái, một tuổi cũng được xem là khó khăn tốt nhất rồi, ba nghìn bốn trăm năm mươi bốn khó khăn này ta xem ngươi làm như thế nào?

“Tiểu?” Ôn Ngọc giật mình mà nhìn ta , nhìn một chút, sau đó thần bí cười mà kéo ta lại gần, “Ngươi không nên lớn tiếng như vậy, ta sẽ sợ lắm a.”

“Cái gì chứ? Ngươi không nên nói sang chuyện khác!”

“Ai nha, loại chuyện này sau khi chúng ta về nhà rồi lên giường chậm rãi thảo luận a, ở trên đường cái này, người khác nghe được sẽ không tốt.”

“Ngươi đang nói cái gì a?” Kỳ quái, tại sao ta nghe không hiểu.

“Hảo a… Hảo a, nói tại trên đường, chúng ta nói ngay lúc này.” Ôn Ngọc vẻ mặt ủy khuất, “Nguyên lai ngươi thích như vậy, nhưng mà bản chất cũng là trời sinh, cũng không cần nóng, thổi thổi sẽ lớn a. Chờ một chút ta sẽ đi mua cho ngươi một cây xoa bóp đặc biệt, bất quá ngươi cũng thật là, kích thước của ta cũng lớn mà, ngươi cư nhiên còn muốn lớn hơn nữa? Ta thật không hiểu a.”

“Ngươi… Ngươi…”

“Bất quá, ta một chút cũng không nhỏ, không tin về nhà chúng ta thử xem.”

“Ngươi là sắc quỷ! Ngươi là đang nghĩ đến cái gì, ta nói chính là tuổi!”

“Tuổi hả, cái này cũng thật phiền toái…” Nhìn Ôn Ngọc cau mày, vẻ mặt phiền não, ta thở phào nhẹ nhõm, nói không chừng có thể thoát khỏi người điên này.

“Nha Nha, ngươi bao nhiêu tuổi?” Ôn Ngọc cúi đầu nghĩ một chút, đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt lại bắt đầu lóa ra quang mang tính kế.

“Ba nghìn bốn trăm… Uh, ba nghìn bốn trăm tuổi.” Ngươi như thế nào lại không biết, ta cũng không tin ngươi có thể đem mười bảy tuổi cho là lớn hơn ba nghìn bốn trăm mười bảy tuổi!

“Mặc dù năm nay ta chỉ có mười bảy tuổi, nhưng mà tuổi thật sự của ta so với người lớn hơn!”

“Ngươi đang nói chuyện quái quỷ gì, mười mấy tuổi của ngươi so với địa linh còn nhỏ hơn, cư nhiên có thể lớn hơn ta?” Ta khinh thường mà nhìn hắn.

“Đương nhiên rồi!” Ôn Ngọc một bộ dáng cây ngay không sợ chết đứng mà nói, “Ngươi là hồ, lấy tu vi của ngươi có thể sống đến ba vạn năm, cho nên tuổi của ngươi mới chỉ được một phần mười. Mà ta là người, giả thiết ta chỉ có thể sống đến tám mươi lăm tuổi, ta hiện tại đã sống qua một phần năm rồi. Nếu như chúng ta dùng phần trăm để tính, ngươi năm nay mới mười tuổi, mà ta đã hai mươi tuổi rồi. Cho nên, tuổi của ta so với ngươi lớn hơn!”

Trên đời này có chuyện như vậy sao? Nhìn vẻ mặt cây ngay không sợ chết đứng của Ôn Ngọc đầu của ta lại bắt đầu đau, trời ạ, ai tới cứu ta! Gặp bộ dạng cười đến đắc ý của hắn, ta liền muốn cho hắn một nan đề: “Hảo, không nói tuổi, ta không muốn cùng một chỗ với người lùn hơn ta!”

“Lùn? Ta chỉ lùn hơn ngươi hai cm!”

“Một chút cũng xem như là lùn rồi, huống chi hai cm?”

“Ta mới mười bảy tuổi, lại đang trong thời kỳ phát triển, rất nhanh sẽ cao hơn ngươi”

“Chờ ngươi cao hơn rồi hãy tới tìm ta!” Khi đó ta tuyệt đối sẽ không cho tên ôn thần nhà ngươi tìm được!

“Như vậy có thể nói là, nếu như bây giờ ta có thể cao hơn ngươi, ngươi sẽ không đi, sẽ cùng ta một chỗ?” Ôn Ngọc cẩn cẩn dực dực hỏi ta.

“Đúng vậy!” Ta trên dưới đánh giá hắn vài lần, có chút đắc ý nói, “Đáng tiếc, xem ra ta không đi là không được rồi.”

“Chờ một chút!” Ôn Ngọc kéo ta, trên mặt lộ ra giảo hoạt tươi cười, “Chúng ta đến đây xem.”

“Không cần, dù sao bây giờ ngươi vẫn là lùn hơn ta.”

“Không được!”

“Ngươi muốn sao.” Ta không nhịn được mà nhìn hắn một cái, mặc kệ như thế nào hắn cũng không có khả năng cao được hai cm, để cho hắn hết hy vọng cũng tốt.

“Ta nói trước, nếu ta có thể cao hơn ngươi, ta không cho ngươi chạy trốn, trái lại từ nay về sau phải cùng ta một chỗ.” Ôn Ngọc trịnh trọng mà tuyên bố.

Nhìn bộ dáng bình tĩnh của hắn, trong lòng ta đột nhiên có dự cảm bất hảo, hình như là dự cảm lần này sẽ thất bại. Không có khả năng, trong lòng ta tự cổ động, hắn không có khả năng đột nhiên cao hơn, ta lấy lại bình tĩnh: “Hảo, ta đáp ứng ngươi.”

3 thoughts on “Hí hồ_ Đệ tứ chương (thượng)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s