Đoản văn

Tân lang ái_ Đệ nhị chương

ĐỆ NHỊ CHƯƠNG

 

“Tôn tử ngoan?” Tiếu Dương ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía tân lang và tân nương, bọn họ không phải mới kết hôn sao? Sao lại có con? Chẳng lẽ bọn họ có con trước rồi mới kết hôn sao? “Các ngươi đều đã có hài tử, chúc mừng……” Hắn cười so với khóc còn khó coi hơn.

Lời này hắn vừa nói ra, vẻ mặt tân nương có chút xấu hổ, mà Gì Cạnh Liệu giống như càng tức giận, nếu không phải hôn lễ của mình, hắn tin Gì Cạnh Liệu nhất định hung tợn chửi hắn! Hắn nói cái gì sai sao?

“Ai nha, ngươi hiểu lầm, tiểu Niệm là……” Gì mẫu cuống quít mở miệng giải thích, lời chưa nói hết đã bị Gì Cạnh Liệu đánh gãy, Gì Cạnh Liệu vội vàng nói, “Mẹ, nơi này có ta là tốt rồi, ngươi trước tiên chiếu cố tiểu Niệm đi, ta nhìn bộ dáng hắn giống như sắp ngủ.”

Tiếu Dương nhìn ra được, Gì Cạnh Liệu không nguyện ý ở trước mặt mình đàm luận quá sâu về vấn đề cá nhân, hắn đã hoàn toàn bị bài xích khỏi cuộc sống của Gì Cạnh Liệu!

“Này……” Gì mẫu do dự một chút, nhìn về phía con, thấy Cạnh Liệu gật đầu, nàng mới lên tiếng “Hảo, ta đem tiểu Niệm hống ngủ rồi đến.”

Gì mẫu đi rồi, Tiếu Dương lập tức cảm giác chính mình giống như một người dư thừa, không biết đối mặt với vợ chồng bọn họ như thế nào. Phía xa, Gì Cạnh Liệu cùng tân nương bị hai bên bạn bè  kéo qua mời rượu. Hắn thê lương cười nhìn Gì Cạnh Liệu ở trong đám người vui cười, sảng khoái uống rượu, chỉ cảm thấy thế giới của mình cùng Gì Cạnh Liệu hoàn toàn bất đồng.

Hắn cũng nên rời đi rồi nhưng ánh mắt lại luôn dõi theo Gì Cạnh Liệu, không muốn rời đi, rõ ràng lòng đau như cắt, hắn lại giống một người ngược cuồng ngây ngốc đứng đó.

“Học trưởng, chúng ta cùng nhau uống rượu đi?” Đột nhiên một âm thanh ngại ngùng vang lên, Tiếu Dương nhìn về phía hắn, nam sinh trước mắt này có chút quen mặt, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn không thể nhớ ra được.

“Học trưởng không nhớ ta sao?” Người kia có chút uể oải, bất quá rất nhanh khôi phục lại bình thường, sáng sủa cười, “Ta là Kiều Mạnh Phi nha, trước kia chúng ta còn cùng nhau đánh cầu đấy.”

“À, ta nhớ ra rồi, là ngươi nha.” Tiếu Dương khách sáo nói, mà Kiều Mạnh Phi lập tức trở nên hưng phấn hơn, “Không nghĩ tới học trưởng còn nhớ rõ ta! Đi! Chúng ta cùng nhau uống rượu!”

Không đợi Tiếu Dương cự tuyệt, Kiều Mạnh Phi liền đem Tiếu Dương kéo vào đám người, theo mọi người ồn ào mời rượu, Gì Cạnh Liệu nguyên bản cười to sau khi thấy được Tiếu Dương khuôn mặt có chút lạnh đi nhưng lập tức khôi phục lại tươi cười, cùng mọi người vừa cười vừa uống , lại thủy chung đối Tiếu Dương hờ hững.

Tiếu Dương đương nhiên cảm giác được, đứng trong đám người náo nhiệt, hắn lại ngoài ý muốn cảm thấy cô đơn, muốn quay đầu rời đi, nhưng nhìn thấy Gì Cạnh Liệu say đến cả người ngã trái ngã phải, hắn lại không muốn rời đi, cuống quít tiến lên vì hắn chắn rượu: “Ta thay Cạnh Liệu uống.”

Gì Cạnh Liệu cũng không thèm liếc mắt nhìn tới hắn, một phen đẩy hắn ra, tiếp nhận rượu, uống càng thêm lợi hại, càng nhìn hắn càng đau lòng, hắn biết bên cạnh Cạnh Liệu không hề tồn tại một người tên Tiếu Dương, không có khả năng khuyên được Cạnh Liệu, ngược lại mình cũng nên rời đi rồi……

Tiếu Dương ảm đạm từ trong đám người đi ra, liền nhìn thấy Gì mẫu ở một bên ngoắc hắn lại.

“Tiểu Dương, ta mang tiểu Niệm về trước, ngươi xem chừng tiểu Liệu, tiểu Liệu cũng thật là, hôm nay làm chú rể cũng không biết đúng mực, đợi lát nữa ngươi giúp ta đưa bọn họ trở về.” Gì mẫu nhẹ giọng nói, trong tay ôm tiểu hài tử vừa tròn hai tuổi, tiểu hài tử kia đã muốn ngủ, cả người ghé vào trong lòng Gì mẫu thấy không rõ diện mạo, Tiếu Dương cứ nghĩ hài tử của Cạnh Liệu vừa mới sinh, không nghĩ đến đứa nhỏ đã như thế lớn, Tiếu Dương cảm thấy tim mình đau đến độ đã muốn không giống như trái tim nhân loại!

Nhưng Gì mẫu đã thỉnh cầu hắn không có khả năng cự tuyệt, gật đầu, đứng một bên lẳng lặng chờ tiệc rượu ồn ào chấm dứt, những khách nhân dần rời đi, Gì Cạnh Liệu cùng tân nương say đến độ ngã trái ngã phải , hắn tẫn trách đem hai người bọn họ đưa đến tân phòng.

Trước tiên hắn đem tân nương say đến lợi hại đang ngủ trên bàn phóng đến trên giường trong tân phòng, cuối cùng Tiếu Dương ghen tị nhìn thoáng qua nàng, xoay người ra ngoài tính đem Gì Cạnh Liệu đưa đến bên người tân nương, đây là chuyện cuối cùng hắn có khả năng làm cho Gì Cạnh Liệu, từ nay về sau hắn sẽ không tái xuất hiện trong cuộc sống của Gì Cạnh Liệu! Hắn chúc bọn họ hạnh phúc!

Hắn đi đến đại sảnh, nhìn Gì Cạnh Liệu mất tinh thần ngã ngồi trên sô pha, tư thế hai chân giãn ra bộ dáng mê người hiện ra trước mặt mình, trong nháy mắt đại não Tiếu Dương đã có ý niệm đem Gì Cạnh Liệu bắt cóc đi! Hắn không muốn ngoài mình có thêm một người nào khác nhìn thấy bộ dáng mê người của Gì Cạnh Liệu!

Nhưng không được! Hắn đã làm sai một lần, không thể tái sai lần thứ hai! Tiếu Dương tiến lên nâng Gì Cạnh Liệu dậy, vỗ nhẹ mặt hắn, kêu hắn:” Cạnh Liệu? Cạnh Liệu? Tỉnh tỉnh……”

HOÀN ĐỆ NHỊ CHƯƠNG

One thought on “Tân lang ái_ Đệ nhị chương

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s